Ngày cuối cùng nộp nguyện vọng, cậu bạn thanh mai trúc mã của tôi đột nhiên đổi trường, chọn học cùng đại học với hoa khôi. Bạn bè trêu chọc cậu ta: “Vậy Tiểu Thanh Mai của cậu thì sao?” “Không phải hai người đã hẹn từ sáu năm trước sẽ cùng nhau thi vào Đại học Cáp Nhĩ Tân à?” Cậu ta như sực nhớ ra, ngừng lại một chút, rồi lơ đễnh đáp: “À, Thi Dao à, không sao đâu. Cô ấy có tài khoản và mật khẩu của tôi.” “Nếu phát hiện tôi đã đổi nguyện vọng, cô ấy chắc chắn sẽ theo thôi. Dù gì thì cô ấy cũng chẳng rời xa tôi được.” Tôi im lặng rất lâu. Lặng lẽ rời khỏi, giả vờ như chẳng biết gì. Hôm đó, tôi không mở hệ thống xét tuyển thêm lần nào nữa. Cũng không thay đổi nguyện vọng theo cậu ta. Cậu ấy không biết rằng— Cậu có thể vì hoa khôi mà vượt ngàn dặm xuôi về phương Nam, Còn tôi cũng có bầu trời riêng mà mình muốn bay đến. Giấc mơ mà tôi đã ngày đêm cố gắng để thực hiện, chưa từng chỉ vì cậu.
Bình luận