Ban ngày, kẻ thù không đội trời chung cà khịa tôi. Ban đêm, tôi đè một con robot mô phỏng y như hắn xuống, tát vào mặt nó. “Còn dám cãi không?” Robot ngoan ngoãn ngẩng đầu, khẽ hôn lên lòng bàn tay tôi, giọng đầy nũng nịu: “Cún con không dám cãi, cún con chỉ biết nghe lời chủ nhân…” Hôm sau. Mặt kẻ thù sưng đỏ, tôi tâm trạng vui vẻ lên tiếng trêu chọc: “Ồ? Ai đó lắm mồm quá bị người ta đánh à?” Hắn đỏ cả vành tai, cúi đầu thì thầm vào tai tôi: “Đây là phần thưởng mà ai đó dành cho cún con.”
Bình luận