Đêm khuya, tôi đang ở trong thư phòng họp video với các giám đốc điều hành của vài chi nhánh ở nước ngoài. Cháu gái bảy tuổi ôm con búp bê bước vào, nhẹ nhàng đề nghị tôi ngày mai đến trường dự họp phụ huynh cùng con bé. Năm con bé lên năm, anh trai và chị dâu tôi qua đời trong một vụ ta/i nạ/n xe hơi. Nhìn vào đôi mắt đầy hy vọng của con bé, tôi chẳng nghĩ ngợi gì mà gật đầu đồng ý ngay. Sáng hôm sau, tôi tự lái xe đưa cháu đến ngôi trường tư thục danh tiếng mà con bé đang theo học. Vừa dừng xe ở bãi đỗ ngoài trời của trường, một người phụ nữ liền tới gõ cửa xe: “Cô không có mắt à? Chỗ này là tôi nhìn thấy trước, dựa vào đâu mà cô giành?” Tôi hơi sững lại, nhìn về phía chiếc siêu xe đỏ đang đậu đằng sau. Rõ ràng là cô ta đến sau tôi, không tìm được chỗ thì thôi, còn định đổ cho tôi cướp chỗ? Tôi cố giữ bình tĩnh, nói: “Bãi đỗ công cộng, ai đến trước thì đậu trước.” Không ngờ cô ta chẳng thèm nghe, quay về xe mình lôi ra một cây gậy bóng chày, rồi thẳng tay đập vào xe tôi. “Tôi đã nhắm là của tôi!” “Nói thật cho cô biết nhé, chồng tôi là thành viên hội đồng quản trị của trường này. Chọc giận tôi, tôi bảo anh ấy đuổi mẹ con cô – lũ nghèo hèn các người – ra khỏi trường ngay!” Tôi khựng lại vài giây, sau đó lấy điện thoại ra gọi cho Cố Thanh Việt: “Nghe nói anh còn có vợ khác? Vậy thì hôn ước của chúng ta coi như hủy bỏ từ đây nhé.”
Bình luận