Ta và Tuyên Bình Hầu còn ba ngày nữa liền thành thân. Thế nhưng, huynh trưởng lại đem bộ giá y mà mẫu thân để lại cho ta đưa cho biểu muội Như Yên thử mặc. Như Yên cắt ngắn giá y của ta đi hai thước, khiến nó không còn vừa vặn với ta nữa. Nàng ta rơi lệ biện giải: “Muội chỉ nghĩ ngắn một chút sẽ đẹp hơn, nào ngờ lại khiến tỷ tỷ không vui.” Huynh trưởng lại nói: “Chẳng qua chỉ là một bộ giá y, có đáng để muội tức giận đến vậy sao? Ra tiệm may mua một bộ khác là được.” Tuyên Bình Hầu nghe vậy cũng cất lời: “Dù sao bổn hầu cũng đã đồng ý cưới nàng, mặc gì chẳng như nhau? Nàng cứ mãi không buông bỏ như vậy, thật không có dáng vẻ của một Tuyên Bình Hầu phu nhân tương lai.” “Hãy đi xin lỗi Như Yên, nếu không, ba ngày sau đừng mong bước vào cửa Tuyên Bình Hầu phủ, hôn ước này cũng dừng lại ở đây đi.” Dứt lời, hắn còn ném xuống tín vật đính hôn của hai nhà. Ta âm thầm nhẫn nhịn tất cả, cho đến ngày thành thân, Tam hoàng tử đích thân cưỡi ngựa cao to, rước ta vào phủ làm phi. Huynh trưởng cùng Tuyên Bình Hầu lúc ấy mới hoảng loạn thất sắc…
Bình luận