Ta cứ ngỡ Lý Phụng Trạch đã không còn khả năng làm nam nhân. Nghĩ mà xem, lấy hắn thì vinh hoa phú quý không lo, lại chẳng cần vất vả sinh con đẻ cái, hắn cũng chẳng thể nạp thêm tam thê tứ thiếp. Trong phủ, hắn đứng đầu, ta thứ hai, chẳng phải muốn làm gì cũng được sao? Chỉ nghĩ thôi cũng thấy vui sướng ngất ngây. Không ngờ đêm tân hôn, giường cứ cót két lay động suốt cả đêm. Ta u oán không thôi, thật sự bị Phùng đại phu lừa thảm. Phùng đại phu: “Phu nhân, xin đừng hại ta, lúc trước ta than thở chỉ vì đau răng thôi, chẳng liên quan gì đến bệnh tình của tướng quân cả!” Haizz~ Một câu lỡ miệng, lại thêm một ngày chẳng xuống nổi giường.
Bình luận