Tôi mở một cửa tiệm nhỏ ở âm phủ. Ở âm phủ không có nguồn hàng, nên tôi chỉ có thể nhờ vào những giấc mơ gửi đến bạn trai tôi ở dương gian, nhờ anh ấy giúp đốt một ít đồ gửi xuống. Một tháng sau, bạn trai tôi tức giận: “Chec rồi mà em chơi vui ghê ha, mấy thứ này sao lúc còn sống không nghĩ thử chơi với anh nhỉ?”
Bình luận