Năm thứ tư bên nhau, bên cạnh Chu Diệm xuất hiện một cô gái. Nhưng tất cả mọi người, kể cả Chu Diệm, đều chẳng thèm để mắt đến cô ta. Bạn bè tôi nói: “Cô ta làm sao sánh được với cậu? Không phải thứ mèo chó nào cũng có thể mơ tưởng phá vỡ tình cảm giữa cậu và Chu Diệm.” Chu Diệm cũng từng dỗ dành tôi: “Tiểu tổ tông, sao anh có thể động lòng với người khác? Cả đời này anh đã giao cho em từ lâu rồi.” Thế nhưng sau đó, trong cùng một vụ tai nạn, khi tôi bị đưa lên xe cấp cứu, anh ta lại mừng rỡ ôm cô ta vào lòng. Cô gái ấy nhìn xuống tôi từ trên cao, lạnh lùng hỏi: “Cậu không muốn biết, Chu Diệm đã than phiền với tôi bao nhiêu lần về cái tính tiểu thư đỏng đảnh của cậu sao?”
Bình luận