Tết năm ấy, tôi lái BMW chở bạn trai về quê ăn Tết. Vừa đặt chân tới sân, bác gái đã ngó nghiêng chiếc xe rồi tặc lưỡi: “Cháu cần gì đi xe xịn thế? Đưa cho em họ cháu chạy đi, nó cần hơn.” Tôi mỉm cười đáp lễ: “Bác gái ơi, đây là xe của bạn trai cháu mà.” Bác gái lập tức quay sang bạn trai tôi, ánh mắt quét một vòng như tia X-quang, đánh giá từ đầu đến chân. Bỗng, bà ta nhe răng cười, giọng ngọt như rót mật: “Em họ cháu năm nay 23 rồi, làm công nhân vặn ốc mấy năm vẫn chưa có người yêu. Hay là… cháu cho nó mượn bạn trai đi?”
Bình luận