Đêm thành thân, phu quân ta phụng chỉ lên đường trấn thủ biên ải. Trước lúc đi, chàng khẽ nâng mặt ta, hôn một cái lên trán, dịu dàng nói: “Chờ ta trở về.” Rồi bỏ mặc ta cùng một đứa trẻ còn đang bập bẹ, hai mắt nhìn nhau, sống lay lắt trong phủ Hầu gia. Ai ngờ một đi là hai năm ròng. Đến khi Kỷ Phục Thành khải hoàn hồi triều, bên cạnh lại dẫn về một nữ tử Hồ tộc. Ha, chẳng phải là tình tiết kinh điển trong thoại bản hay sao? Vậy thì ta cũng không làm khó bản thân làm gì nữa, thản nhiên viết sẵn giấy hòa ly, định bụng trước khi chàng quay về sẽ thu dọn rời đi cho gọn. Nào ngờ, tiểu oa nhi kia lại níu lấy vạt áo ta, đôi mắt ươn ướt, giọng nhỏ xíu: “Mẫu thân, cho con đi cùng với nhé? Dù gì người cũng không có con trai, thêm con một đứa… cũng đâu có sao.” Ta còn chưa kịp rời khỏi phủ Quận chúa, Kỷ Phục Thành đã tức tốc tới ngự tiền dâng sớ, vẻ mặt uất ức: “Hoàng thượng, nàng ấy bắt cóc hài tử của vi thần… còn không cần vi thần nữa.”
Bình luận