Kỳ nghỉ sau kỳ thi đại học, cả lớp đi du lịch. Cô bạn chuyển trường – người luôn thầm thương trộm nhớ thanh mai trúc mã của tôi – gặp hỏa hoạn trong lúc tắm, bị kẹt trong phòng tắm, khóc lóc cầu cứu. Bạn trai tôi – Giang Dự Bạch – chẳng nghĩ gì, lập tức muốn xông vào cứu người. Tôi giữ chặt lấy tay anh, điềm tĩnh nói: “Lửa lớn quá rồi, vào đó là nguy hiểm tính mạng. Em đã gọi cứu hỏa, họ sắp tới.” Anh dừng lại, bình tĩnh trở lại, cuối cùng không xông vào nữa. Sau đó, Diêu Diêu được lính cứu hỏa bế ra ngoài trong tình trạng trần truồng, không cảm ơn một lời, ngược lại còn khóc nức nở kể rằng danh tiết mình đã bị hủy hoại. Trước mặt bao người, cô ta gọi Giang Dự Bạch đến, nghẹn ngào nói lời trăn trối: “Giang Dự Bạch… kiếp sau em sẽ trong sạch mà yêu anh, nhớ đợi em nhé.” Rồi cô ấy nhảy lầu tự tử. Mười năm sau, khi tôi gặp nguy hiểm lúc sinh con, bác sĩ yêu cầu người nhà ký giấy phẫu thuật gấp. Giang Dự Bạch lạnh nhạt buông lời: “Đây là cái giá cô phải trả cho Diêu Diêu. Nếu năm đó cô không ngăn tôi lại, người chết đã không phải là cô ấy!” Tôi chết trên bàn mổ, một xác hai mạng. Chỉ vì anh ta ôm mối hận suốt mười năm… thay cho một người đã tự chọn cái chết. Đời này sống lại, tôi học khôn rồi. Anh ta muốn vào biển lửa cứu người? Tôi không ngăn nữa. Tôi còn chu đáo đóng cửa lại giùm hai người họ – cẩn thận, tinh tế, không thiếu một ly.
Bình luận