Năm gia cảnh bần hàn nhất, ta nhận một việc làm lưu hậu cho tử tù. Không ngờ, ngay ngày thứ hai sau đêm xuân ý thoảng qua, hắn lại được minh oan. Triệu Thanh Hà lạnh nhạt nói với ta: “Sự đã thành, theo ta về phủ đi.” Nhưng ta chỉ là một quả phụ tầm thường, còn hắn lại là Trúc Trung Quân Tử – bậc chính nhân quân tử vang danh khắp kinh thành.
Bình luận