Ta là một nữ tử chốn thanh lâu, dùng từng đồng tiền xương máu để nuôi phu quân ăn học. Ba năm sau, phu quân ta đỗ đạt trạng nguyên. Nửa tháng sau khi hoàng đế ban hôn công chúa cho phu quân, ta bị phát hiện c/h/ế/t thảm trên giường của một tên côn đồ, không mảnh vải che thân. Phu quân nổi giận, mắng ta là kẻ d/â/m ô phóng đãng, thậm chí còn đem t/h/i t/h/ể ta c/h/é/m làm ba khúc, n/g/h/i/ề/n xương thành tro bụi. Sống lại một đời, phu quân lại hỏi ta tiền lộ phí để lên kinh dự thi. Ta cầm lấy cây gậy, cố ý bày ra vẻ kinh ngạc: “Năm nay chưa tích đủ tiền lộ phí, hay là ngươi để lần sau thi vậy?” Kiếp này, ta không phải là nữ nhân chịu cảnh bị chà đạp nữa. Ta có việc lớn phải làm.
Bình luận