Lúc cha mẹ ly hôn, cả hai đều giành quyền nuôi em gái, còn tôi thì chẳng ai muốn nhận, tránh tôi như tránh ôn dịch. Cuối cùng, tòa xử tôi về ở với cha. Mẹ tôi nắm tay em gái, đứng bên cạnh nhìn cha tát tôi, vẻ mặt đầy hả hê: “Đán/h mạnh vào! Đán/h chế/t nó đi! Như vậy khỏi phải nuôi, đỡ rắc rối biết bao!” Vừa bước vào cửa, mẹ kế đã bế tôi lên: “Từ giờ mẹ là mẹ con, nghe rõ chưa?” Về sau, tôi mua biệt thự và xe sang tặng mẹ kế. Còn người mẹ ruột suốt bao năm không thèm đoái hoài, giờ lại nằm trên giường bệnh vừa khóc vừa cầu xin tôi cứu bà ta. Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay bà ra: “Bà ấy à, cứ yên tâm mà chế/t đi.”
Bình luận