Năm ta mười bốn tuổi, kế phụ dùng năm đồng tiền bán ta cho một lão quan phu mắc bệnh phong hoa tuyết nguyệt ở thôn bên. Mẫu thân bảo ta mau mau bỏ trốn. Ta lắc đầu. Trốn làm gì? Ta có sức, đâu phải đánh không lại. Ta xách cái chày giặt quần áo, một gậy đán//h gã//y chân cả hai người bọn họ. Từ đó, ác danh vang xa, không ai dám đến cầu thân. Mãi đến năm ta hai mươi tuổi, có một thư sinh trói gà không chặt tìm đến cửa.
Bình luận