Người đời đều nói, Quốc sư không có thất tình lục dục, cả đời này sẽ không yêu bất cứ ai. Ta không tin, tìm đủ mọi cách để khiến chàng động lòng với ta. Ngay khi ta định cầu xin hoàng huynh ban chàng cho ta làm phò mã, ta vì quá vui mừng mà vô ý làm đổ giá nến, gây ra trận hỏa hoạn lớn ở Tố Thần Cung. Tạ Lan người luôn điềm tĩnh dù núi Thái Sơn có sụp đổ trước mặt lại phát điên lao vào biển lửa cứu Lưu Phi. Chàng thoát chết, ôm chặt Lưu Tố Tố, như thể đang giữ lấy một món bảo vật tưởng chừng đã mất. Khoảnh khắc đó, ta cuối cùng cũng hiểu ra. Quốc sư không phải vô tình. Chỉ là trái tim chàng đã sớm thuộc về người khác. Đã vậy, ta cũng nên làm tròn bổn phận của một công chúa. Gả đến Khương Bắc, thay hoàng huynh san sẻ nỗi lo.
Bình luận