Thế nhân đều biết, Trấn Bắc Vương Tiêu Hành có ba điều chán ghét: Một là ghét lối khách sáo giả dối của thế gia; Hai là ghét hạng danh môn vọng tộc ưa nịnh hót trèo cao; Ba là ghét nữ tử khuê phòng sống như mặt nước chế//t. Mà ta, khéo thay, ba điều hắn ghét đều vướng phải — lại còn trở thành chính thê của hắn. Hắn cười khinh ta cứng nhắc, không bằng tượng đất nơi đầu ngõ linh hoạt có hồn. Ta cũng rõ, lòng hắn sớm đã có người trong mộng — cô nương nơi Vọng Nguyệt Lâu, được hắn nâng như châu ngọc. Cho đến khi ta đặt bút ký vào tờ hưu thư, bước lên xe ngựa trở về kinh thành, Thì ngay trong đêm ấy, hắn từ tiền tuyến phi ngựa về suốt đêm, giữa phố chợ chặn ngang xe ta. Nam nhân bận chiến giáp, toàn thân phủ sương lạnh, đáy mắt đỏ như má/u, thanh âm run rẩy vang lên: “Ôn Tố, ai cho nàng rời đi?”
Bình luận