Năm thứ mười sống kiếp ăn mày, ta đói đến mức phải ôm lấy thân cây gặm vỏ mà sống. Đúng lúc tuyệt vọng nhất, một công tử áo gấm từ trên trời giáng xuống, nói muốn đưa ta về Trường An hưởng vinh hoa phú quý. Lập tức, nước mắt ta tuôn như mưa. Cảnh tượng này… ta quen lắm rồi! Chắc chắn là năm xưa ta từng vô tình cứu mạng một kẻ sa cơ thất thế nào đó, giờ hắn công thành danh toại, quay về báo đáp! Ta nhào đến ôm chặt eo hắn như hổ đói vồ mồi: “Phu quân ơi!!!” Công tử giật nảy người, suýt nữa trượt chân té ngửa: “Câm miệng! Ta là ca ca ruột của muội!!”
Bình luận