Sau khi bỏ gần 10 triệu tệ để cầu hôn tôi, Hứa Dã Hàn đột nhiên cắt đứt liên lạc suốt cả tháng trời, dắt theo bạch nguyệt quang mắc bệnh nan y đi du lịch vòng quanh thế giới. Ngày họ về nước, tôi tự mình đến đón. Và cũng chính miệng tôi nói ra hai chữ: chia tay. Trong chiếc limousine dài thượt, “bạch nguyệt quang” khóc đến nức nở, nghẹn lời từng tiếng: “Chị ơi, là do em quá bướng, chị đừng giận nữa… anh ấy… em trả lại cho chị.” Hứa Dã Hàn kéo cô ta vào lòng, ánh mắt lạnh như băng nhìn tôi: “Nếu An An bị cô làm tức đến ngất xỉu, cô cũng khỏi sống yên.” Tôi khẽ cười, giọng nhàn nhạt như gió mát đầu hè: “Người ta nói rồi, con đĩ và con chó, trời sinh một đôi. Hứa Dã Hàn, yên tâm đi, có con chó như anh bên cạnh, cô ta không chết được đâu.”
Bình luận