Tôi đã chế/t trong một vụ tai nạn xe hơi được nửa năm rồi, vậy mà Lục Phong – chồng tôi – vẫn tưởng tôi đang giận dỗi vô lý, chỉ chờ tôi quay về nhận sai với anh ta. Cho đến một ngày, anh ta đột nhiên không tìm thấy chiếc đồng hồ của mình. Chiếc đồng hồ ấy là món quà từ cô thanh mai trúc mã của anh ta, vì bị hỏng nên anh ta đưa cho tôi mang đi sửa. Anh ta gọi điện đến chất vấn: “Thẩm Thanh, em làm loạn đủ chưa? Nếu không sống nổi nữa thì ly hôn đi! Giả vờ mất tích như vậy cho ai xem hả?!” “Cái đồng hồ anh bảo em mang đi sửa, em giấu ở đâu rồi?” “Em lại ghen với Vãn Vãn đúng không? Bao nhiêu năm rồi, em vẫn không thay đổi được cái tính đó!” Đầu dây bên kia vang lên giọng của chị tôi: “Chúc mừng anh, Lục Phong. Thẩm Thanh đã chế/t rồi. Cô ấy sẽ không bao giờ ghen với Lâm Vãn Vãn nữa.”
Bình luận