Khi Phó Văn Bân đề xuất đón mẹ chồng về nhà chăm sóc, tôi lập tức vui vẻ đồng ý. Ai đón thì người đó tự lo, muốn tôi làm osin à? Không có cửa! Kiếp trước, hắn đón mẹ chồng về, bắt tôi nghỉ việc ở nhà, vừa chăm mẹ chồng vừa nuôi dạy con cái. Mẹ chồng thấy tôi ngả lưng nghỉ ngơi thì khó chịu, cứ tôi vừa nằm xuống là bà kiếm cớ sai vặt. Lúc thì đòi uống nước, lúc lại gọi lấy bô, hành tôi cả đêm không được ngủ, khiến tôi già hơn bạn bè cùng trang lứa không biết bao nhiêu. Về sau, cuộc sống khá hơn đôi chút, chúng tôi chuyển lên thành phố, nhưng đồng nghiệp của hắn lại thi nhau mỉa mai rằng tôi không xứng với hắn. Ngay cả con trai và cô con gái út cũng khinh thường tôi, nói tôi không có mặt mũi ra ngoài, làm bọn trẻ mất thể diện. Khi tôi bệnh tật đầy người, bọn họ lạnh lùng tống tôi vào một viện dưỡng lão tồi tàn, dửng dưng nhìn tôi tự sinh tự diệt. Chỉ có cô con gái lớn lấy chồng xa là chịu đón tôi về, tận tâm chăm sóc từng ly từng tí.
Bình luận