Còn ba tháng nữa là đến kỳ tuyển chọn của Thái y cục. Ta mang theo một quyển sách dày cộp ghi chép các yếu lĩnh phương dược, định tìm gặp lại Bùi Tranh để ôn tập thêm một lượt. Vừa đi đến bên cửa sổ, lại nghe thấy giọng của thanh mai bên hắn ta. “Tranh ca ca, lần này Thái y cục chỉ còn hai vị trí trống, mà chúng ta lại có ba người.” “Huynh sẽ không bỏ rơi Nguyệt Nhi để cùng nàng ta nhập học đấy chứ?” Chữ “nàng ta” kia, tất nhiên là chỉ ta rồi. Ta khựng lại, muốn nghe xem Bùi Tranh sẽ đáp ra sao. “Yên tâm, nàng ta không vào được đâu.” “Trong hương cao ta tặng nàng ta đã trộn độ//c, ngày nào nàng ta cũng dùng, e là ba tháng sau thần trí đã rối loạn rồi…” Giọng nói của Bùi Tranh lạnh lẽo và dửng dưng, gần như khiến ta đông cứng ngay nơi ngưỡng cửa. Ta vô thức đưa tay bịt miệng, sợ mình tức giận đến mức bật thốt ra tiếng. Mùi hoa quế phảng phất trong tay áo lại khiến ta buồn nôn đến cực điểm. Thật đáng tiếc, ta từng mong cùng hắn ta kề vai vượt gió sương. Nay xem ra, tất cả gió dao sương kiếm ấy, ta đành phải để một mình hắn ta gánh lấy vậy.
Bình luận