Ăn phải cơm hỏng rồi ngộ độc, tôi xuyên thành nữ chính của truyện truy thê. Ý thức của nguyên chủ vẫn còn lưu lại trong đầu tôi. Suốt ngày khóc lóc: “Tôi không muốn rời xa chồng tôi…” Bị cô ta làm phiền đến phát bực, tôi gắt lên: “Khóc cái gì mà khóc! Đợi đến khi cô tận mắt thấy chồng mình đội nón xanh thì sẽ tỉnh ra thôi.”
Bình luận