Bạn trai tôi làm dịch vụ mai táng, và khách hàng đầu tiên của hắn lại chính là tôi. Hắn đứng trước thi thể tôi với cái đầu n á t v ụ n và khuôn mặt m á u m e không còn nhận ra hình dáng. Hắn nhẹ nhàng che mắt đàn em đứng cạnh, giọng trầm thấp dỗ dành: “Đáng sợ lắm, đừng nhìn.” Sau này, mỗi lần nhận được cuộc gọi từ ngân hàng thúc giục trả nợ, hắn vẫn quen tay gửi tin nhắn nhắc tôi: “Đừng quên đóng tiền nhà.” Nhưng tôi không trả lời. Đàn em Tô nhìn hắn bật cười: “Anh chiều cô ấy quá, đến giờ cô ấy còn dám bướng bỉnh.” Hắn hừ lạnh một tiếng: “Không biết chết ở xó xỉnh nào rồi. Sớm muộn cũng phải đá cô ta thôi.” Đáng tiếc, hắn chẳng thể nào đá được tôi nữa rồi. Giờ đây, tôi chính là khách hàng của hắn.
Bình luận