Gả cho kẻ ăn chơi trứ danh bậc nhất kinh thành, ta cũng buông tay sống theo ý mình. Đêm đại hôn, ta kéo phu quân cùng đối ẩm tâm tình: “Chàng xem, ngoài kia oanh oanh yến yến vây quanh chàng không thiếu, thiếp đây cũng có vài vị lam nhan tri kỷ. Chi bằng mỗi người tự vui, nước giếng không phạm nước sông, chẳng phải tốt hơn sao?” Lời vừa dứt, sắc mặt hắn lập tức sầm xuống. Một tháng sau, hắn đè ta dưới thân, ánh mắt u ám mà nghiêm nghị: “Phu nhân, mấy vị lam nhan tri kỷ của nàng, ta đã xử lý sạch sẽ rồi. Giờ thì, có thể toàn tâm toàn ý yêu ta được chưa?”
Bình luận