Phò mã rơi xuống vực cùng xe ngựa. Hắn hôn mê, nhưng vẫn nắm chặt tay thanh mai trúc mã, quyết không buông. Ta không tìm đại phu cứu hắn, mà đổi thành đạo sĩ khóa hồn, nhốt linh hồn hắn vào ngọc bội. Ta muốn hắn tận mắt chứng kiến— Người thanh mai trúc mã mà hắn hằng thương nhớ, hóa ra chỉ là kẻ thay lòng đổi dạ. Người muội muội mà hắn hết lòng che chở, thực chất lại là kẻ vô tình bạc nghĩa. Người mẫu thân mà hắn tôn kính yêu thương, chẳng qua cũng chỉ là kẻ tham lợi quên nghĩa. Chỉ có như vậy, mới là sự trừng phạt mà hắn thực sự đáng phải nhận.
Bình luận