Ta có hai người thanh mai trúc mã, nhưng không ai trong số họ yêu ta. Người mà bọn họ yêu, lại chính là muội muội của ta – nàng dịu dàng yếu đuối, tựa nhành liễu nghiêng mình trước gió. Còn ta, trời sinh sức mạnh hơn người, lòng dạ cứng rắn, tâm cơ sắc sảo. Vào lễ cập kê của muội muội, lễ vật mà hai người ấy nhờ ta đưa bất ngờ bị nhiễm độc, khiến nàng ngã bệnh hôn mê. Từ đó, ta trở thành “xà mỹ” mà cả kinh thành e dè, tránh xa. Nhưng khi ấy, Bình Dương Vương Tiêu Cảnh Sách lại sai người đến nhà cầu thân, cưới ta về để xung hỉ. Nghe đồn Tiêu Cảnh Sách bệnh tật liên miên, thân thể yếu nhược, cưới ta cũng chỉ vì mệnh cách ta hung dữ, có thể trấn áp vận mệnh của hắn. Trước khi xuất giá, di nương căn dặn ta phải giấu kín tính cách thật trước mặt Tiêu Cảnh Sách. Đêm tân hôn, Tiêu Cảnh Sách nằm trên giường bệnh, ánh mắt thoáng vẻ áy náy:”Nghe nói phu nhân thầm mến Vệ tiểu tướng quân, lần này lại là ta ngang ngược đoạt lấy tình duyên, thật lòng xin lỗi.” Vệ tiểu tướng quân ấy, chính là một trong hai thanh mai trúc mã của ta. Nhờ hắn loan truyền khắp kinh thành chuyện đó, thanh danh của ta mới có thể tệ hại đến vậy. Ta nghiến răng, nhớ đến lời dặn dò của di nương, cố tình làm ra vẻ yếu đuối, nói:”Sao có thể trách phu quân được? Là ta không phân biệt được giữa người và chó mà thôi…” Tiêu Cảnh Sách bật cười khẽ:”Để bù đắp, phu nhân muốn gì, ta đều không chối từ.” Ta lập tức phấn chấn, nhưng vẫn lễ phép hỏi lại:”Chàng… ta thật sự có thể sao?” Vị phu quân yếu đuối của ta sắc mặt tái nhợt, khẽ quay đầu, ho khan hai tiếng:”Xin phu nhân nương tay.”
Bình luận