Sau nhiều lần chần chừ, cuối cùng Thẩm Như vẫn lựa chọn bước vào hậu viện của ngoại thất. Ta nhẹ nhàng cầm bút, bình thản ký tên mình lên tờ hòa ly. Hắn rơi lệ, nghẹn ngào khuyên nhủ: “Minh Trúc, nàng không thể giống những nữ nhân trong thiên hạ, chịu đựng một chút để có thể tiếp tục ở bên ta sao?” Ta ngước mắt, đáp lại: “Ở bên chàng, liệu đời ta sẽ hết đắng cay?” Thẩm Như sững sờ, giọt nước mắt ngưng lại nơi khóe mi, đứng bất động, chẳng thể thốt nên lời..
Bình luận