Xuyên vào truyện điền văn, ta hóa thân thành một ác bà bà tiếng tăm lừng lẫy. Mở đầu câu chuyện, đứa con trai út xúi giục ta bán cháu gái để hắn trả nợ cờ bạc. Ta giáng ngay một cái tát vào mặt hắn, lạnh lùng quát:“Biến! Đồ ngu!” Hắn vừa khóc vừa níu lấy gấu quần ta, nức nở cầu xin:“Mẹ ơi, bà Trương đã dẫn người môi giới đến rồi, mẹ không thể đổi ý được đâu!” Ngoài cửa, bà Trương lớn tiếng gọi vào:“Bà Tống này, con bé Chiêu Muội nhà bà xinh xắn lắm, đưa vào kỹ viện có thể bán được ba mươi lượng bạc đấy!” Ta hờ hững hỏi lại:“Thế còn con trai thì bán được bao nhiêu?” Bà ta đáp ngay:“Con trai là lao động, nếu bán vào cung làm thái giám thì được những một trăm lượng bạc!” Ta gật đầu, làm như ngộ ra điều gì, liền một cước đá bay đứa con trai út đến chân bà ta:“Vậy thì bán Diệu Tổ đi.” Hắn hoảng hốt, gào lên:“Mẹ ơi! Chiêu Muội là ai chứ? Con là Diệu Tổ mà!”
Bình luận