Bố mẹ không có tiền cho tôi học đại học. Tôi quyết định đăng ký vay vốn sinh viên. Anh trai biết chuyện, chủ động đề nghị giúp tôi trang trải học phí. Bốn năm đại học, tôi mượn anh tổng cộng 40.000 tệ. Sau khi tốt nghiệp, tôi định trả lại tiền thì anh từ chối, ngược lại còn yêu cầu tôi gánh hết chi tiêu của gia đình anh. Từ quần áo, túi xách của chị dâu đến chuyện mua nhà, mua xe, nuôi con—tổng cộng tiêu tốn hàng trăm nghìn tệ. Mỗi lần tôi có ý từ chối, chị dâu đều mắng tôi là kẻ vong ân phụ nghĩa. Vì sự vòi vĩnh không hồi kết của họ, tôi làm việc ngày đêm, cuối cùng đột tử tại nơi làm việc. Sau khi chế//t, tôi mới biết năm ấy bố mẹ không cho tôi tiền học không phải vì họ không có, mà vì toàn bộ tiền tiết kiệm đều dồn cho anh chị đầu tư mở cửa hàng. Cái gọi là “giúp đỡ”, chẳng qua là một màn kịch để tôi “biết ơn”. Trọng sinh Tôi quay trở lại đêm trước khi bước vào đại học.
Bình luận