Nhà mới sau một năm sửa sang cuối cùng cũng tản hết mùi sơn, tôi cầm chìa khóa định qua đó ngủ một đêm. Tôi cắm chìa vào ổ khóa, nhưng xoay thế nào cũng không động đậy nổi, khóa cửa như thể bị người ta khóa trái từ bên trong. Đúng lúc tôi còn đang nghi hoặc, cửa bỗng mở ra. Một người phụ nữ xa lạ, khoác trên người chiếc áo ngủ lụa thật mà tôi mua, dựa vào khung cửa nhìn tôi: “Cô là ai? Lén la lén lút làm gì thế?” Tôi sững sờ: “Đây là nhà của tôi. Còn cô là ai?” Người phụ nữ khịt mũi cười khẩy, từ trên xuống dưới đánh giá tôi: “Nhà của cô? Cô em, dám đến tận đây diễn trò ăn vạ à? Ra ngoài quẹo phải, bệnh viện tâm thần không tiễn!” Tôi tức đến phát run, lấy điện thoại mở hợp đồng mua nhà bản điện tử ra: “Nhìn cho kỹ! Chủ nhà tên Lâm Vãn, chính là tôi!” Cô ta liếc qua một cái, mặt đầy khinh miệt: “Bây giờ mấy đứa lừa đảo cũng cao tay thật nhỉ? Photoshop đến mức này rồi cơ à? Tiếc cái là, diễn xuất quá tệ.” Nói xong, cô ta bất ngờ đẩy mạnh cửa, muốn ép tôi đứng ngoài: “Cút! Đừng làm bẩn cửa nhà tôi!” Tôi theo phản xạ giơ tay chặn lại. Không ngờ cô ta tiện tay nhấc ngay đôi dép mới mua của tôi đặt trên tủ giày lên, quật thẳng vào mặt tôi!
Bình luận