Tiểu thư được Lệ Đình Thâm nuông chiều lại lần thứ 99 đòi chia tay. Anh ta đưa đơn ly hôn cho tôi. “Khương Như, ký đi, dỗ con bé chơi thôi. Chờ nó hết giận rồi mình tái hôn.” Lần này tôi không từ chối nữa, dứt khoát ký luôn. Những người có mặt đều xuýt xoa kinh ngạc: “Vẫn là anh Lệ cao tay, trị chị dâu ngoan như mèo!” “Có bí quyết thu phục vợ, chia sẻ với anh em đi nào!” Lệ Đình Thâm dập tắt điếu thuốc, vẻ mặt đắc ý. “Cô ta yêu tôi chế//t đi sống lại, dù tôi dẫn gái về tận nhà cũng không dám hé răng.” Tiếng cười ồn ào vang lên phía sau lưng tôi như pháo hoa, soi rõ cả mười năm hôn nhân tồi tệ. Tối đó, anh ta thật sự dẫn cô gái kia về nhà. Tiếng van xin lí nhí như thỏ con của cô gái vang cả đêm. Tôi kéo vali đã chuẩn bị từ lâu, lặng lẽ rời đi. Bà Vương định ngăn tôi lại, nhưng Lệ Đình Thâm chỉ cười khẩy: “Để cô ta đi! Rời khỏi tôi rồi thì chẳng là cái gì hết!” “Thật tưởng mình còn là ảnh hậu ba lần đoạt giải à?” Anh ta hôn lên gương mặt non trẻ của cô gái kia như để trả đũa, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào tôi. Ngày hôm sau, cả thành phố Z đều cá cược xem người vợ không biết điều ấy sẽ quỳ gối xin tha vào ngày thứ mấy. Nhưng họ không hề biết rằng, người tự mình tới đón tôi lên đường đến Cannes, chính là đạo diễn nổi tiếng – bạn thân của tôi, Thẩm Ly. Cô ấy đã chờ tôi từ lâu trong chiếc limousine dài đỗ ngoài cổng. Lần này, tôi thật sự đi rồi.
Bình luận