Vào một ngày mưa lớn như trút nước, chồng tôi ném con trai – đang trên đường đi thi đại học – xuống giữa đường, rồi quay xe chạy thẳng tới bệnh viện. Chỉ vì cô thư ký trẻ của anh ta… có thai. Con trai gọi mãi không bắt được xe, đành liều mình lao đi giữa cơn mưa. Kết quả, gặp ta//i nạ//n giao thông nghiêm trọng. Khi tôi nhận được tin và vội vã tới bệnh viện, con trai đã không còn nữa. Đúng lúc tôi quỵ ngã, khóc đến gần như ngất đi, chồng tôi – Họa Yến Lễ – gọi tới: “Vợ à, giúp anh nói với con một tiếng xin lỗi… Là tại anh, vì Quản Quản có thai nên anh buộc phải tới bệnh viện.” “Hôm đó anh uống hơi nhiều… Nhưng dù sao đứa bé cũng là con anh, anh phải có trách nhiệm.” “Em chẳng vẫn luôn mong có một cô con gái sao? Đợi con bé sinh ra rồi, giao cho em nuôi nhé.” Thấy tôi không nói gì, anh ta còn bổ sung thêm: “Con bé còn trẻ, chưa biết cách làm mẹ, mấy ngày này anh phải ở bên cạnh chăm sóc nó.” Tôi lau nước mắt, bình tĩnh đáp: “Ừ.” Lo liệu xong hậu sự cho con, tôi soạn sẵn đơn ly hôn. Sau đó, tôi gọi cho người kia: “Anh chẳng phải vẫn muốn lật đổ nhà họ Họa sao? Tôi sẽ không cản nữa.”
Bình luận