Tôi vô tình xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ngược yêu đương đầy phi lý, trở thành một nhân vật phụ có dung mạo giống nữ chính đến tám phần. Nam chính đe dọa nữ chính: nếu không chịu hiến thận cho nữ phụ, hắn sẽ bán cô vào nơi hẻo lánh trong núi sâu. Trùng hợp thay, nữ chính gặp được tôi – người có gương mặt rất giống cô ấy – và ngay lập tức quyết định để tôi thay mình chịu kiếp bị bán vào núi. Nhưng rất tiếc, tôi mắc chứng rối loạn nhân cách phản xã hội. Không sợ chết, tôi cướp tay lái của đám buôn người, lao thẳng vào chiếc xe bồn trên đường. Miệng còn hùng hổ hét lớn:”Sợ gì mà sợ, cùng nhau đi gặp Diêm Vương thôi!”
Bình luận