8
Tôi tỉnh dậy trong… bệnh viện
Từ ngày xuyên đến thế giới viện đã thành chuyện cơm bữa
Tôi cuộn trong chăn tâm trạng lấy gì làm vui nhưng trong lòng vẫn mơ hồ khao khát tin tức tố của Cố Hoài
Tiếng bước chân ngoài hành lang ngày một gần rũ mắt mệt mỏi cụp đầu xuống — thấy Cố Hoài cùng bác sĩ bước phòng
Tôi ngẩng lên hỏi thẳng:
“Nhuyễn Kỳ ”
Cố Hoài trông vui nhưng vẫn đáp:
“Anh đưa con về nhà cho dì trông Vấn đề bây giờ là… em”
Tôi nhíu mày — thì làm chứ
Chưa kịp hỏi gì bác sĩ bên cạnh hít sâu một như sắp thông báo chuyện gì long trời lở đất
Tôi bật dậy
Khoan cái kiểu ngập ngừng là Tôi mắc bệnh nan y
Hồ sơ bệnh án lật soàn soạt Cuối cùng bác sĩ bằng một giọng khó tin:
“Nguyễn Lạc đã đánh dấu vĩnh viễn”
Tôi chớp chớp mắt
Mặc dù mới đến thế giới lâu nhưng vẫn biết mấy kiến thức cơ bản Tôi bật :
“Bác sĩ tuyến cổ dấu răng”
Bác sĩ gật đầu:
“ là dấu răng kết quả xét nghiệm cho thấy rõ ràng — đã đánh dấu trọn đời”
Tôi sững sờ Hoàn đơ
Bác sĩ như đang đối mặt với một câu đố hóc búa:
“Kết quả chi tiết sắp mắt biết ai là đánh dấu ”
Tôi theo bản năng về phía Cố Hoài
Anh cau mày nhắc nhở :
“Nguyễn Lạc từng đánh dấu em”
Còn ai đây nữa Ngoài “vỗ tay ăn mừng” với ai
Không khí trong phòng bệnh chùng xuống nặng nề
Một y tá bước đưa tờ phiếu kết quả cho bác sĩ
Ông Cố Hoài Cuối cùng trịnh trọng thông báo:
“Ngài Cố đánh dấu Nguyễn Lạc… chính là ”
Cố Hoài cau mày giật lấy phiếu xét nghiệm thể tin nổi:
“Không thể nào Tôi bao giờ đánh dấu ”
Tôi nhắc một cách nhẫn nại:
“Rõ ràng chính là đánh dấu Không thì Nhuyễn Kỳ từ mà ”
Cả phòng bệnh rơi im lặng
Trên mặt Cố Hoài lần đầu xuất hiện vẻ mơ hồ hiếm Anh thì thầm:
“… nhớ gì cả”
Anh sang lặp một lần nữa với giọng hoang mang:
“Tôi thực sự nhớ chuyện ”
Nhìn Cố Hoài thế cũng dám khẳng định dối Anh giống kiểu lươn lẹo nếu đã nhớ… thì lẽ thật sự nhớ
Tôi đề nghị:
“Vậy thật sự làm xét nghiệm ADN với Nhuyễn Kỳ ”
Cố Hoài lắc đầu dứt khoát:
“Không cần Anh tin em”
Nói xong sang bác sĩ giọng điềm tĩnh nhưng giấu lo lắng:
“Bác sĩ làm phiền kiểm tra giúp xem… vì mất trí nhớ”
9
Tối hôm đó Cố Hoài bên giường tay nắm tay ánh mắt lộ rõ sự hối hận và áy náy
Anh khẽ :
“Anh thật sự nhớ đêm hôm đó đã xảy chuyện gì Em thể kể cho ”
Tôi và Cố Hoài lần đầu gặp — chính là đêm xuyên đến thế giới
Lúc đó thân nóng rực cứ tưởng sốt Ai ngờ đụng Cố Hoài cũng đang trong tình trạng y chang
Anh nhờ mua thuốc ức chế giùm mà thì còn chẳng biết thuốc ức chế là cái gì
Và … hai đứa ngây ngô mò khách sạn
Chỉ thôi Rất đơn giản
Nghe kể xong Cố Hoài im lặng lâu cuối cùng vẫn lắc đầu:
“Anh thật sự nhớ”
Tôi thử dò hỏi:
“Vậy lần ở phòng nghỉ còn nhớ ”
Cố Hoài lắc đầu:
“Sáng hôm thấy chúng chung giường… tưởng là em chủ động”
Không khí lập tức lâm bế tắc
Bác sĩ thông báo: do tìm thấy dấu răng tuyến cổ nhưng vẫn xác nhận dấu hiệu đánh dấu vĩnh viễn nên nếu “xóa dấu” gần như chỉ thể phẫu thuật cắt bỏ tuyến cổ
Tôi đồng ý làm phẫu thuật hẹn lịch tháng
Nếu xóa dấu sẽ vĩnh viễn lệ thuộc Cố Hoài để duy trì thể trạng điều khiến chút cảm giác an nào
Xuất viện hôm đó chính Cố Hoài đưa về Trước khi xuống xe đưa vài lọ chiết xuất tin tức tố
Vì đã đánh dấu trọn đời sẽ kiểm soát sự lệ thuộc với tin tức tố của loại chiết xuất thể thay thế tạm thời
Cố Hoài ánh mắt chần chừ:
“Thật … em cần dùng thứ Chỉ cần em cần sẽ luôn ở đây Chúng thể… kết hôn ”
Tôi lắc đầu:
“Thôi vẫn là thôi ”
Nếu cắt bỏ tuyến cổ thì chẳng khác gì Beta — giới tính gần nhất với cơ thể ở thế giới cũ
Từ đó trở mỗi đêm Cố Hoài đều nhờ mang tin tức tố chiết xuất đến cho
Dựa tin tức tố của ngủ ngon sắc mặt lên hẳn thậm chí còn mập đôi chút
hôm nay tới đưa tin tức tố trợ lý của Cố Hoài mà là… Triệu Nhiên
Anh trông hoảng thấy đã vội kéo tay nhưng né sang một bên
Bình thường đến giờ là bắt đầu xổ cả rổ lời tỏ tình ngớ ngẩn nhưng hôm nay nghiêm túc lạ thường giọng run:
“Nguyễn Lạc em thể với một chuyến Anh trai … chuyện ”
Tôi kịp thay đồ bế Nhuyễn Kỳ theo lên xe
Cố Hoài đang viện trong tình trạng chỉ Omega của mới thể tạm thời làm dịu cơn kích thích tin tức tố
Thế nhưng chịu làm phiền tình hình càng lúc càng tệ Triệu Nhiên đành lén đến tìm
Lúc đến nơi Cố Hoài đã ngủ
Mới vài hôm mà gầy rộc trông thấy trái ngược với lúc — khỏe mạnh hồng hào
Tôi bế Nhuyễn Kỳ phòng xuống ghế bên giường đưa bàn tay mềm xốp của con đặt lên mặt
Tôi dùng giọng thật nhỏ với bé:
“Đây là ba con đó”
Nhuyễn Kỳ mơ mơ màng màng gọi:
“Pa… pa…”
Tôi thả tin tức tố để làm dịu Cố Hoài nhưng do kiểm soát lỡ tay thả quá nhiều làm Nhuyễn Kỳ choáng ngủ luôn tại chỗ
Tôi đặt con cũi gục đầu xuống mép giường Cố Hoài lâu
Có lẽ nhờ mùi tin tức tố lông mày của mới dãn đôi chút
Tôi nhẹ nhàng chạm tay từng đường nét khuôn mặt — từ chân mày sống mũi đến môi
Dù bệnh nặng Cố Hoài vẫn là một Alpha trai
Tôi nghiêng cạnh thì thầm khẽ:
“Tại còn tỉnh dậy ”
Tất nhiên thấy
…Hoặc thể thấy
Tôi thấy ngón tay khẽ động môi mấp máy hai lần
Dựa khẩu hình lẽ chắc là thể… đang gọi: “Lạc Lạc”
Tôi lập tức ấn chuông gọi bác sĩ
Từ hôm đó ngày nào cũng dắt Nhuyễn Kỳ đến bệnh viện
Chỉ vài ngày bé đã biết gọi “ba”
Cố Hoài đôi lúc sẽ tỉnh dù còn yếu nhưng vẫn gắng ôm lấy con thể hiện chút tình cha ít ỏi còn sót
Phần lớn thời gian bên gì chỉ lặng lẽ
Thỉnh thoảng dụ con gọi “ba” mà Nhuyễn Kỳ thì đúng kiểu “ba gọi là con trả lời” chút kháng cự
Tôi cũng chẳng buồn so đo — dù đang là bệnh nhân
Lúc Cố Hoài tựa giường bệnh chằm chằm đột nhiên :
“Nguyễn Lạc dạo luôn những ký ức mơ hồ… cứ cảm giác hình như đã quen em từ ”
Tôi chẳng cần suy nghĩ đã chặn họng:
“Không thể nào Trước đây từng gặp ”
Nói đùa vốn của thế giới thì biết từ bao giờ
Cố Hoài chặn lời trầm ngâm một chút đổi chủ đề
Anh khẽ mỉm nhẹ giọng :
“Xin … vì đã khiến em hoãn phẫu thuật”
Ca mổ xóa dấu cần sự đồng hành và tin tức tố định của chính Alpha đánh dấu — mà Cố Hoài giờ thì rõ ràng đủ sức
Tôi nghĩ một lúc đáp:
“Không Chờ xuất viện tính tiếp”
10
Ánh mắt Cố Hoài ngày càng khác lạ
Anh bắt đầu gọi là “Lạc Lạc” giọng dịu dàng thân mật
Mỗi lần viện thăm luôn tìm cách tặng gì đó
Từ xe nhà đến cả… séc
Tôi chút chột dám nhận Trong lòng cứ thấy lo — sợ bản thân đó lợi dụng lúc mất tỉnh táo ép ký séc gì đó
Thậm chí lần đang rửa mặt trong nhà vệ sinh ngẩng đầu lên thì thấy Cố Hoài ngay cửa ánh mắt như đang say đắm
Tôi hoảng hồn đầu cau mày:
“Anh dọa chết ”
Cố Hoài tiến đến gần nhẹ nhàng vén tóc lau phần tóc ướt
Tôi thấy mặt nóng lên
Anh từ đầu đến chân đó như đang nài nỉ cất tiếng:
“Có thể… đừng xóa dấu Anh hứa lần nhất định sẽ thật lòng đối với em”
“Lạc Lạc ”
Tôi gì
Tôi thật sự gật đầu nhưng dám
Bởi biết rốt cuộc Cố Hoài yêu đến mức nào
Đánh dấu vĩnh viễn… là chuyện cả đời
Cố Hoài ngay cả chuyện con trai cũng chịu tin thật sự dám đem và Nhuyễn Kỳ làm ván cược
Sự im lặng của chính là câu trả lời
Cố Hoài gượng khổ sở:
“Xin … Anh đã sắp xếp xuất viện ngày mai Phẫu thuật của em dời sang tháng Hôm đó sẽ đưa em ”
Tôi gật đầu ngay khoảnh khắc gật đầu cảm giác trong lòng như đè bởi một tảng đá vô cùng nặng nề
Ca phẫu thuật xóa dấu chuẩn thuận lợi còn Cố Hoài thì… cả tháng trời tìm đến
Trước hôm mổ một ngày hẹn ăn tối
Chúng đến một nhà hàng yên tĩnh trong lúc ăn ánh mắt cứ liên tục lướt qua như đang nhớ nhung ai đó
Tôi đặt đũa xuống nhịn nữa:
“Anh chuyện gì ”