Cố Hoài đang thì sững như đang cân nhắc cuối cùng mở lời
Hôm nay uống chút rượu giọng cũng mềm và chậm hơn thường ngày
“Trước đây từng thích một Omega”
Tôi chẳng hứng thú gì với chuyện tình sử của cả
đáng tiếc Cố Hoài vẫn kể
Anh chậm rãi :
“Cậu là một Omega đặc biệt Không biết cách kiểm soát tin tức tố lúc nào cũng dùng ánh mắt vô tội hỏi ‘ làm gì bây giờ’…”
Cố Hoài khẽ thì thầm:
“Giống hệt em đáng yêu như ”
Anh nghiêng gần bàn tay đưa lên định chạm má nhưng rụt về trong tích tắc
Khoảng cách giữa hai chúng gần gần đến mức cứ ngỡ… sẽ hôn
làm Anh rút lui
Tim đập loạn nhịp
Cố Hoài chìm hồi ức:
“Hôm rời vẫn còn yêu … biến mất luôn”
Tôi phá hoại khí nhưng cuối cùng vẫn nhịn mà buông một câu châm chọc:
“Có khi lừa đấy”
Cố Hoài khẽ :
“Cậu lừa Cậu … thực sự đã đã phạm nhiều sai lầm thậm chí còn quên mất ”
Tim đang lơ lửng thì rơi tõm xuống đáy
Ban đầu cứ nghĩ Omega nhắc đến là cũng hy vọng đó là
biết rõ và Cố Hoài từng quen đây
Tôi… thậm chí của thế giới
Tôi Bạch Nguyệt Quang chỉ là… một vai phụ râu ria
Cảm giác chua xót dâng lên khiến thêm gì nữa
Dù thì cũng sắp phẫu thuật cắt bỏ tuyến cổ
Cố Hoài Bạch Nguyệt Quang thì nhất nên tìm đó
Tôi đặt đũa xuống giọng chút run:
“Anh đưa về Tôi ăn nữa”
11
Sáng sớm hôm Cố Hoài đã chờ sẵn cửa định đưa đến bệnh viện
Cả đoạn đường ai gì
Trước khi xuống xe Cố Hoài đột nhiên nắm lấy vạt áo ngạc nhiên — và ngay khoảnh khắc một nỗi buồn khổng lồ như trùm kín lấy
Mắt Cố Hoài đỏ giọng khẽ khàng như thể đang van xin:
“Xin ”
Tôi bối rối khẽ đáp:
“Không …” hỏi:
“Anh… cùng em ”
Cố Hoài gật đầu:
“Có”
Anh vẫn luôn ở bên cùng tất tất cả các xét nghiệm tiền phẫu
Bác sĩ xác nhận thể làm phẫu thuật cắt tuyến cổ
Trong phòng mổ đã chuẩn sẵn chiết xuất tin tức tố của Cố Hoài — Omega từng đánh dấu vĩnh viễn cần an ủi liên tục bằng chính tin tức tố của Alpha đó trong suốt quá trình phẫu thuật
Do thời gian gần đây đã rút quá nhiều tin tức tố nên sắc mặt Cố Hoài trông nhợt nhạt
Tôi và lặng lẽ lần cuối khi đẩy phòng mổ
Ngay lúc nhắm mắt một loạt ký ức ùa về — những mảnh rời rạc xa lạ quen thuộc
Tôi thấy Cố Hoài năm 19 tuổi
Anh còn trẻ ánh mắt trong sáng hôn với sự hồi hộp và chân thành gọi bằng giọng nhẹ nhàng:
“Lạc Lạc…”
Còn ôm lấy cúi đầu vén tóc lên để lộ tuyến cổ:
“Anh cắn nhẹ thôi chắc sẽ đau lắm ”
Thì … chỉ Cố Hoài từng mất trí nhớ
Tôi cũng từng quên một đoạn ký ức
Đây lần đầu xuyên đến thế giới
Trước đó đã từng gặp Cố Hoài
Năm 19 tuổi lần đầu xuyên tới thế giới biết cách khống chế tin tức tố vài Alpha theo đuôi
Tôi đánh bọn họ và Cố Hoài là đã cứu
Khi vẫn còn là một sinh viên bụng dạy Omega học cách bảo vệ bản thân dắt tới cửa hàng mua thuốc ức chế và miếng dán tuyến cổ
“Bóc dán tuyến”
Anh đưa miếng dán cho ánh mắt chút lúng túng khi bắt gặp ánh biết giữ lễ của
Rồi đỏ tai lùi một bước nhỏ giọng nhắc:
“Em thể lên mạng tra Những kiến thức sinh lý cơ bản nắm rõ”
Tôi ừ một tiếng nhưng vẫn dán miếng dán
Mùi đào mật từ tỏa vây lấy làm mặt đỏ ửng
Cố Hoài định gì đó nhưng đã chen :
“Anh thể cho em mượn chút tiền ”
Và đưa hết sạch tiền trong cho
Hồi đó gan to hơn bây giờ nhiều
Xuyên đến thế giới mới cũng sợ ban ngày thì nhờ Cố Hoài mời ăn cơm buổi tối thì cầm tiền thuê khách sạn
Tôi liên tục chọc ghẹo Cố Hoài dù đã biết cách khống chế tin tức tố vẫn cố ý “thả nhẹ” lên
Tôi biết đang làm việc nguy hiểm tới mức nào Nếu Cố Hoài là tra nam sớm đã đánh dấu
Trong thế giới trải qua kỳ động dục đầu tiên
Đau đớn rối loạn mất kiểm soát phát điên vì tin tức tố và chỉ nhờ Cố Hoài giúp
Anh dịu dàng luôn hỏi:
“Anh thể ”
chịu nổi kéo cổ áo xuống và hôn
Chúng đều to gan — lần đầu tiên ngủ với đã là đánh dấu vĩnh viễn
Lúc đó tròn 20 tuổi Cố Hoài hơn hai tháng
Đó là một năm kể từ khi gặp
Tôi đã chấp nhận thân phận ở thế giới vì nơi từng sống từng hạnh phúc
Cha mẹ nuôi con riêng chẳng chỗ để về
Nên khi đó thật sự ở bên Cố Hoài cả đời
đúng sáng hôm khi đánh dấu — xuyên ngược trở
Có lẽ thế giới phát hiện là “ hệ thống” liền tống về nơi cũ
Một lần mất trí nhớ ba lần Cố Hoài mất trí nhớ — thể là hệ thống đang tự vá hoặc… đơn giản chỉ là trùng hợp
Dù quên bao nhiêu lần chúng vẫn trở về bên
Có lẽ bởi vì… chúng đã từng ước rằng sẽ mãi mãi bên
Lời ước nguyện — đã thành sự thật
Ngay khoảnh khắc ký ức về bật dậy ngăn tay bác sĩ sắp tiêm thuốc mê
“Xin … Tôi làm phẫu thuật nữa”
Bác sĩ sửng sốt nhưng khi xác nhận tỉnh táo vẫn đồng ý hủy
Tôi lao khỏi phòng mổ
Cố Hoài kinh ngạc:
“Sao Có chuyện gì ”
Tôi nhào lòng ôm chặt đến nghẹt thở:
“Em làm nữa”
Cố Hoài phản ứng ngay:
“Được làm thì làm”
Rồi sang bác sĩ liên tục xin :
“Phiền mọi quá đưa về ”
Bác sĩ cũng làm khó chỉ dặn dò kỹ lưỡng:
“Quyết định cắt tuyến cổ chuyện đùa Mong hai suy nghĩ thật kỹ”
Tôi rúc ngực Cố Hoài nước mắt thấm ướt cả áo sơ mi của
Ngẩng đầu lên nghẹn ngào:
“Cố Hoài… biết những năm tháng … em đã sống thế nào ”
Tay khựng giọng cũng khàn hẳn:
“Lạc Lạc…”
Tôi “ừ” một tiếng ngước mắt nở nụ lấm lem nước mắt:
“Em nhớ ”
12
“Anh nhớ từ khi nào ” – hỏi Cố Hoài
Cố Hoài nắm tay giọng nhẹ nhàng như gió xuân:
“Sớm hơn em một chút Lần nhập viện ký ức bắt đầu dần dần ”
“Hai lần trong kỳ mẫn cảm đó thể nhớ em khi kỳ mẫn cảm kết thúc quên Xin ”
Cố Hoài cúi đầu nhận vì những lần “lật mặt chối bay chối biến”
Tôi vỗ nhẹ lên tay dịu giọng:
“Không ”
Thảo nào lần đó trong kỳ mẫn cảm dịu dàng gọi là “Lạc Lạc” – thì … lúc đó nhớ
Tôi thấy sống mũi cay cay nhớ đến chuyện khi khôi phục ký ức vẫn gì còn bịa chuyện “Bạch Nguyệt Quang” làm tổn thương mất mấy ngày
Tôi nhịn oán trách:
“Vậy sớm Nếu biết em đã làm phẫu thuật tuyến cổ ”
Nếu thực sự cắt bỏ tuyến dấu hiệu đánh dấu giữa và coi như biến mất
Cố Hoài trầm mặc một lúc đó ôm lòng để đùi :
“Dù em chọn thế nào cũng ngăn cản Chỉ cần… còn thể tìm em thấy may mắn ”
Ừ thì… chờ đợi gì ở một tên đầu gỗ như cũng vô ích
Tôi hôn nhẹ lên môi khẽ thì thầm:
“Dù ký ức em vẫn sẽ yêu ”
Cố Hoài ôm càng chặt:
“Anh cũng sẽ mãi yêu Lạc Lạc”
Tôi và Cố Hoài tái hôn
Người duy nhất phản đối chuyện … là Triệu Nhiên
Lúc và Cố Hoài yêu Triệu Nhiên còn là một học sinh tiểu học suốt ngày mơ mộng “giật bồ của trai”
Bị Cố Hoài đập cho một trận nên thân
Đến hôm nay tức ăn cưới
Mới giơ đũa lên gắp miếng thịt đã Alpha cạnh giành mất
Nếu nhớ nhầm thì đó họ hàng của Cố Hoài
Triệu Nhiên đỏ mặt nghiến răng:
“Anh bệnh ”
Tôi bất lực buồn sang nhỏ với Cố Hoài:
“Này em trai hình như bệnh thật”
Cố Hoài thèm để tâm chỉ liếc một cái tranh thủ lúc ai để ý… lén hôn một cái
Tôi và Nhuyễn Kỳ chuyển về sống trong biệt thự
Thằng bé sắp tròn một tuổi đã biết lẫm chẫm còn biết vài từ đơn giản
Bé líu ríu gọi là “ba ba” còn gọi Cố Hoài là “pa pa”
Thỉnh thoảng trêu Cố Hoài chỉ tay dạy Nhuyễn Kỳ:
“Con ơi gọi ‘chú’ nào~”
Nhuyễn Kỳ ngoan ngoãn đáp:
“Chú chú~”
Thế là và con cả hai đều Cố Hoài ôm lòng xin tha:
“Anh sai mà bảo bối~”
Tôi lén búng nhẹ má con trai:
“Thôi tha cho một lần”
— HOÀN —