Quý nhân đến từ kinh thành gặp nạn. Hắn bị người ta đánh gãy chân, lại còn bị ép cưới ta – một nữ đồ tể xấu xí. Ta hiểu rõ Lục Ngôn Hòa chẳng hề thích ta, nhưng hắn lại rất hợp ý ta. Vì thế, ta tìm mọi cách chữa lành chân cho hắn, lại còn ép hắn phải phấn đấu tiến thân. Về sau, phủ tướng quân phái người đến tìm con trai út thất lạc, đồng thời mang theo cả thanh mai trúc mã năm xưa của Lục Ngôn Hòa. Chính mắt ta trông thấy niềm vui mừng khôn xiết của hắn khi gặp lại thanh mai, ánh nhìn trân trọng ấy chưa từng dành cho ta bao giờ. Người ngoài cũng nói ta trèo cao, khuyên ta đừng dây dưa, tránh khiến người chán ghét. Ta nguội lòng, chủ động đưa Lục Ngôn Hòa lá thư hòa ly. Thế nhưng chẳng bao lâu sau khi ta giao thư, vị công tử Lục gia trước nay luôn lạnh lùng với ta lại âm thầm bỏ Hợp Hoan Tán vào đồ ăn của ta. Hắn vừa lật tung quyển họa bản với mười tám tư thế, vừa tức đến mức mắt đỏ hoe, nghiến răng nghiến lợi: “Đáng chế/t! Ta đã biết mà! Gần đây ngươi thường xuyên đưa thịt lợn cho tên thư sinh nhà bên, chắc chắn là chê cũ ham mới!” “Đợi đến khi ta thành tài, một tên thư sinh yếu ớt gặp gió là ngã có thể hơn được ta sao?!”
Bình luận