PHU THÊ GIAO TÌNH

Chương 1



1.

Lục Ngôn Hòa được ta ôm vào động phòng.

Hắn hiếm khi biểu hiện khác đi so với dáng vẻ chế/t lặng trước đây, cả người tựa như một sợi dây cung căng thẳng sẵn sàng đứt đoạn.

Hắn tức giận nhìn ta chằm chằm, nghiến răng nói:”Đồ mổ lợn, ngươi dám động vào ta thử xem!”

Thoạt trông cứ như một thiếu nữ nhà lành bị cường đạo áp bức.

Ta gật đầu nghe lời, đặt hắn lên giường, không nói thêm một câu đã tháo bỏ lớp áo ngoài của hắn.

Chiếc hỷ phục đỏ thẫm càng làm nổi bật gương mặt tuấn tú, giờ lại tái nhợt như tro tàn của hắn.Nhưng đúng lúc này, Lục Ngôn Hòa chẳng hề phản kháng, chỉ im lặng đến đáng sợ.

Hắn cắn chặt môi, mặt mày trắng bệch, lại quay về dáng vẻ chán nản như sắp lìa đời.

Ta không ưa cái dáng vẻ này, bèn cố ý đùa cợt, khẽ vuốt ve xương quai xanh của hắn.

Hơi thở của hắn lập tức khựng lại.

Ban đầu ta chỉ muốn chọc giận hắn, để hắn nổi nóng đôi chút.Không ngờ chính ta lại bị cuốn theo, không dừng được tay.

Phải công nhận, người đến từ kinh thành đúng là khác biệt, da thịt trắng nõn mịn màng, mềm mại đến mức khiến người ta lưu luyến.

Ta bất giác tiếp tục vuốt dọc theo chiếc cằm thon gọn, đường nét hoàn mỹ tựa như ngọc quý, lành lạnh mà ẩm ướt….Ẩm ướt?

Ta giật mình, vội ngẩng đầu lên.

Gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của hắn quay đi, hốc mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt lớn lăn dài trên gò má.

Khi bái đường, hắn vùng vẫy ầm ĩ bao nhiêu, giờ lại khóc không một tiếng động.

Điều này khiến lòng ta không khỏi bất an.

Ta thở dài, nắm lấy cằm Lục Ngôn Hòa, buộc hắn phải thả lỏng hàm răng.”Đừng cắn nữa, chảy má/u rồi.”

Tay còn lại ta đưa lên lau má/u bên môi hắn, nhưng hắn bất ngờ nắm lấy tay ta, cắn mạnh.

Thật ra, lực cắn của hắn chẳng là gì so với lần trước ta bị một con lợn cắn trúng chân.

Khi ta còn đang phân vân xem có nên giả vờ kêu đau vài tiếng để xoa dịu hắn hay không, Lục Ngôn Hòa đã buông tay ra, giọng khàn đặc:”Đồ mổ lợn, ta sẽ không thành thân với ngươi.”

Ta thành thật đáp:”Nhưng chúng ta đã bái đường, giờ đang động phòng rồi.”

Chỉ một câu nói ấy thôi, ánh sáng cuối cùng trong đôi mắt đen láy của hắn hoàn toàn vụt tắt.

2.

Lục Ngôn Hòa là một quý nhân đến từ kinh thành.

Hắn cao quý đến mức nào, ta không rõ.Nhưng ngay cả vị huyện lệnh vốn oai phong một cõi ở huyện Thái Bình cũng phải cúi đầu cung kính trước hắn.

Còn ta, chỉ là một nữ đồ tể.Một nữ đồ tể hủy dung, xấu xí đến mức không ai dám nhìn thẳng.

Những lần gặp gỡ hiếm hoi giữa ta và Lục Ngôn Hòa chỉ là khi hắn nhờ người đến mua thịt lợn của ta.Vị tiểu công tử thanh cao ấy đứng trước sạp thịt của ta, ánh mắt đầy tò mò:”Một nữ tử lại lấy nghề này làm kế sinh nhai, thật là hiếm gặp.”

Sau đó, hắn ném xuống một túi bạc lớn, đủ để mua cả mấy chục con lợn.

Ta định trả lại, nhưng Lục Ngôn Hòa nhíu mày, giọng nói không hài lòng:”Ta ngửi được mùi thuốc trên người ngươi… nhà ngươi có người bệnh, chẳng lẽ không cần số bạc này?”

Ta thoáng kinh ngạc, còn đang sững sờ thì hắn đã xoay người lên ngựa, hơi ngẩng cằm:”Được rồi, bổn công tử chỉ là làm việc thiện thôi. Ở kinh thành, số bạc ta bố thí cho ăn mày còn nhiều hơn thế này nhiều, chẳng qua hiện giờ… túng thiếu một chút…”

Câu cuối cùng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

Ta nắm túi bạc trong tay, lời định nói ra lại nghẹn nơi cuống họng.Thật sự không nỡ nói cho hắn biết, dáng vẻ hắn leo lên ngựa trông… thực sự rất vụng về.Nhưng phải công nhận, người đẹp thì làm gì cũng đẹp.Hắn chính là vị tiểu công tử tuấn tú nhất ta từng gặp.

Theo lẽ thường, ta và Lục Ngôn Hòa vốn không có quan hệ gì, cũng chẳng thể có chút dây dưa nào trong tương lai.Nhưng rồi một ngày, khi ta đang thu dọn sạp hàng để về nhà thì bị vài tên hắc y nhân bắt đi.

Trong gian nhà ngập mùi đàn hương, không thể che giấu nổi sự tanh tưởi của má/u.Lục Ngôn Hòa, người đáng lẽ phải được tùy tùng bảo vệ chu đáo, giờ nằm bất động trên mặt đất.

Mái tóc đen nhánh trước nay luôn được chăm chút cẩn thận giờ bị bùn đất và má/u làm bẩn, dính bết vào gương mặt tái nhợt.Hắn thở dốc, cố gắng ngồi dậy, nhưng chỉ có thể nhích được phần thân trên.

Lúc này, ta mới nhận ra đôi chân của Lục Ngôn Hòa đã vặn vẹo thành một góc độ kỳ dị.Chỉ cần hắn hơi động, liền bị người ta dẫm mạnh xuống.

Ta theo phản xạ định chạy tới đỡ hắn, nhưng liền bị ngăn lại. Ánh mắt đầy ác ý của kẻ cản đường dừng trên người ta.

Hắn bỗng bật cười lớn, giọng điệu tràn đầy chế giễu:”Nữ nhân này mặt mũi xấu xí, nghe nói còn là một sao chổi khắc mệnh. Thật sự rất xứng đôi với tên phế vật nhà ngươi. Lục Ngôn Hòa, mau dậy nhìn kỹ xem nương tử của ngươi đây!”

Ta sa sầm mặt.Lục Ngôn Hòa đã đau đến ngất lịm.

Kẻ kia, để sỉ nhục Lục Ngôn Hòa, thậm chí đã ép hắn phải cưới ta.

Và thế là, ta và hắn có một buổi động phòng hoang đường như vậy.

3.

“Đồ mổ lợn!”

Ta vô ý chạm phải vết thương trên chân Lục Ngôn Hòa, khiến hắn đau đến mức sắc mặt tái nhợt, nghiến răng nghiến lợi nói:“Ngươi lấy oán báo ân!”

Giọng nói khàn khàn, mang theo mũi âm nặng nề, vừa như tức giận, vừa như tủi thân.

Ta không đáp lời, cũng không ngừng tay. Rất nhanh, trên người Lục Ngôn Hòa chỉ còn lại lớp áo trong.Hắn tức đến mức toàn thân run rẩy.

“Cẩn thận đừng làm động vết thương.”

Ta giữ lấy tay hắn, cúi xuống như muốn hôn, nhưng lại ghé sát tai hắn, nhẹ nhàng thở dài:“Ngươi đừng nóng vội. Sau này, ta sẽ nghĩ cách đưa ngươi trở về.”

Động tác giãy giụa của Lục Ngôn Hòa khựng lại.

Ta không rõ người kia và Lục Ngôn Hòa có thâm cừu đại hận gì, nhưng cũng đoán được rằng gia tộc hắn hẳn đã gặp đại biến.Một vị công tử được nuông chiều từ nhỏ sao có thể chịu nhiều khổ sở như thế, nếu không phải vì muốn tìm cơ hội trở về?

Ta liếc nhìn bóng người thấp thoáng ngoài cửa sổ, khẽ lắc đầu:“Những kẻ đó vẫn chưa đi.”

Lục Ngôn Hòa im lặng, hồi lâu sau mới cất giọng thấp trầm:“Ta phải làm gì?”

“Có lẽ chúng đang chờ xác nhận chúng ta đã… động phòng,” ta đoán. “Có khi muốn nghe… tiếng động chăng?”

Lời vừa dứt, gương mặt Lục Ngôn Hòa lập tức đỏ bừng như lửa cháy. Cả người hắn cũng ửng đỏ lên, từ cổ đến tai.

“Ngươi, ngươi…”Hắn trừng mắt nhìn ta, giọng nói lắp bắp:“Ngươi là nữ nhân, không biết xấu hổ sao!”

Ta chỉ khẽ nhíu mày, ra vẻ băn khoăn:“Ta cũng chỉ nghe người ta kể thôi. Chưa từng thấy ai hoan ái, chỉ nghe mấy thím nói có người làm ầm ĩ khi động phòng. Tướng công, ngươi từ kinh thành đến, kiến thức rộng rãi, ngươi có biết tiếng động ấy thế nào không?”

Vẻ mặt ta nghiêm túc, lời nói lại thật thà.

Gương mặt Lục Ngôn Hòa càng đỏ hơn, thậm chí quên cả để ý đến cách ta gọi hắn. Hắn thấp giọng, đầy tức giận:“Ta… ta làm sao mà biết được!”

Ta giật mình kêu lên:“Vậy làm sao đây? Chúng không chịu đi thì phải làm sao?”

Lục Ngôn Hòa lộ vẻ khó xử, nhìn ta, rồi bất chợt nói:“Ngươi… ngươi cứ ‘a, a’ lên là được.”

Ta hiểu ý, hít một hơi, rồi dõng dạc kêu:“A! A a a! A a a a!”

Bên ngoài truyền đến tiếng động loảng xoảng, hình như có kẻ bị dọa đến mức làm đổ đồ.

Còn Lục Ngôn Hòa thì trừng mắt nhìn ta, mặt đen hơn bao giờ hết.

Ta ấm ức:“Ta chưa nghe qua bao giờ, không biết phải làm sao.”

Dứt lời, ta lại kêu thêm vài tiếng “a” nữa.

“Ngươi im miệng!”

Lục Ngôn Hòa không chịu nổi, hít sâu vài hơi, cuối cùng lấy tay che mắt, từ cổ đến tai đỏ bừng như muốn bốc khói.

Rồi từ miệng hắn thoát ra vài tiếng rên khàn khàn, thấp trầm, đôi khi xen lẫn vài tiếng ngâm nga đầy ám muội.

Không thể phủ nhận, tiếng của hắn thực sự dễ nghe hơn ta nhiều.

Ta chống tay lên giường, cúi xuống nhìn hắn, vừa nghe vừa không khỏi tấm tắc thán phục.

Chỉ đến khi Lục Ngôn Hòa hạ tay, đôi mắt đen láy ươn ướt mà đầy căm giận nhìn ta chằm chằm, từng chữ nghiến ra từ kẽ răng:“Ngươi học theo ta!”

Ta lập tức đáp lời, cúi xuống bên tai hắn, bắt chước theo.Trong lúc nghiêng đầu, môi ta vô tình chạm vào vành tai hắn, cảm giác nóng bỏng lan tỏa.

Cơ thể Lục Ngôn Hòa lập tức cứng đờ. Ta cũng thoáng ngẩn người, nhưng rồi vờ như không có gì, tiếp tục hỏi:“Vậy, tướng công, có cần… động đậy thêm không?”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.