Nếu Được Lựa Chọn Lần Nữa

Chương 3



Chương 3

Tôi không mơ ước cả đời sẽ vùi mình trong một nghiên cứu vô vọng để cống hiến cho nhân loại.

Tôi chỉ muốn sống một cuộc đời giản đơn , có một công việc tốt, kiếm nhiều tiền để cha mẹ nuôi sống an nhàn .

Lấy một người chồng tốt, sinh con, bình thường mà yên ổn sống đến hết đời.

Khi nào tôi bắt đầu cảm thấy không thể tiếp tục nhẫn nhịn nữa?

Khi nào tôi quyết định buông tay?

Có lẽ chính là vào đêm hôm đó , đêm mà Trạch Mục gọi cho Toàn Uyển .

Hỏi cô ấy có định gia hạn hôn nhân với chồng không ?

Tôi đứng ở góc tường, lặng lẽ nhìn anh ta buồn bã trên sofa, bỗng nhớ về một chuyện rất nhỏ từ rất lâu về trước.

Khi ấy, hình như chúng tôi mới kết hôn không lâu.

Gia đình Trạch Mục vừa mua cho anh căn nhà lớn này.

Anh ta rất bận, toàn bộ việc sửa sang và dọn dẹp gần như đều do một mình tôi lo liệu.

Tôi cũng thường xuyên tăng ca, lúc đó vốn cũng đã định đổi việc.

Ngành tôi làm cũng có không ít công ty săn đầu người mời chào .

Nên sau cùng, tôi quyết định nghỉ hẳn công việc cũ để dồn sức lo xong mọi thứ, rồi mới bắt đầu lại.

Tôi một mình tìm đội thi công, đấu trí mặc cả với thầu xây dựng .

Tự đi đến từng cửa hàng nội thất để chọn đồ đạc, so sánh đủ loại, từng chút từng chút bàn bạc chi tiết với nhà thiết kế.

Lúc đó, tôi không thấy mệt chút nào, chỉ nghĩ đơn giản rằng cuối cùng mình cũng có một ngôi nhà thuộc về riêng mình.

Trời biết tôi đã ao ước một mái nhà thuộc về mình biết bao nhiêu từ nhỏ đến lớn.

Từ lúc bắt đầu sửa nhà đến khi dọn về, gần như tôi tự tay làm hết.

Hôm cuối cùng chuyển nhà, Trạch Mục cũng có mặt.

Anh ta cẩn thận bê vài thùng giấy vào phòng, trân trọng như thể đó là kho báu.

Sau đó, khi tôi giúp sắp xếp, vô tình làm vỡ một đôi cốc sứ.

Đó là lần đầu tiên tôi thấy Trạch Mục nổi giận.

Thật ra khi ấy, tôi cũng vì đứng trên chiếc ghế cao không cẩn thận mà bị ngã xuống .

Cánh tay trái cong lại một cách kỳ quái , chắc là gãy xương.

Nhưng dưới ánh đèn chùm lấp lánh kia, biểu cảm của Trạch Mục .

Khi nhìn những mảnh vỡ dưới đất khiến tôi gần như quên mất cả cơn đau.

Anh ta đỏ cả mắt, nhìn tôi chằm chằm, gần như gào lên tức giận:

“Cô làm cái gì vậy hả?

Đây là cặp cốc tôi và Toàn Uyển tự tay làm ở Đào Khê Xuyên khi mới 16 tuổi .

Vậy mà cô cũng phá được!

Cô bị bệnh à? Tại sao lại đụng vào đồ của tôi?”

Lúc đó tôi hoảng hốt, sắc mặt trắng bệch, chỉ kịp nằm trên mặt đất lắp bắp xin lỗi theo phản xạ.

Trạch Mục trừng mắt nhìn tôi, giận dữ đến mức…

Sau này tôi nghĩ, nếu tôi không phải là phụ nữ, có lẽ với mức độ đau lòng và phẫn nộ khi đó.

Anh ta thật sự đã muốn vung một cú đấm vào tôi.

Anh ta cố kìm nén, nhìn chằm chằm tôi hồi lâu.

Sau đó mới cẩn thận, xót xa nhặt từng mảnh sứ vỡ trên sàn.

Đợi anh ta rời khỏi, tôi vẫn nằm nguyên trên nền nhà.

Lúc này, cơn đau do gãy xương ở cánh tay mới truyền đến tận não, khiến toàn thân tôi đổ mồ hôi lạnh.

Chân tôi cũng có vẻ bị sưng do va chạm.

Tôi cố gắng lết người gọi xe.

Sau khi từ bệnh viện trở về, chỉ vì đôi cốc đó, tôi còn cúi đầu xin lỗi Trạch Mục mấy tháng liền.

Sau đó, anh ta gom tất cả đồ cá nhân của mình lại, cất hết vào trong thư phòng.

Trên cửa phòng còn gắn thêm khóa mật mã , mà tôi không biết mã số là gì.

Ngày lắp xong, anh ta lạnh lùng nói với tôi:

“Từ nay đừng tự tiện động vào đồ của tôi nữa.”

Chuyện ấy… sau này tôi cứ nghĩ mình đã quên rồi.

Có lẽ vì ngày đó quá tổn thương, não bộ tạo ra một cơ chế tự bảo vệ, khiến tôi vô thức gạt ký ức ấy khỏi trí nhớ.

Chỉ là không hiểu sao, đến hôm đó lại bất chợt nhớ về.

Tôi nhớ lại khoảnh khắc Trạch Mục nói câu đó với tôi, cảm giác khi ấy như có một khoảng trống trong tim đột ngột bị rút sạch.

Tôi biết, dù có bao nhiêu năm trôi qua, tôi cũng không thể lấp đầy chỗ trống ấy.

Tối đó, tôi đứng ở góc tường, nhìn Trạch Mục gọi điện cho Toàn Uyển.

Không hiểu sao, bỗng dưng tôi nhớ đến chuyện cũ.

Nhìn cái khóa mật mã trên cửa thư phòng, từng đợt sóng của nỗi mệt mỏi .

Ức chế và tủi nhục mà tôi chịu đựng trong cuộc hôn nhân này suốt 5 năm tràn về như thuỷ triều, từng đợt cuộn lên…

Khiến tôi chợt thấy kiệt sức.

Nơi này chưa bao giờ là nhà của tôi.

Bởi vì dù là Trạch Mục hay căn nhà này, đều luôn có một góc mà tôi không thể chạm đến.

So với một chốn trở về, tôi giống như một kẻ ký sinh nơi đây , và sớm muộn gì cũng sẽ phải rời đi.

Cũng chính vào khoảnh khắc đó, tôi thay đổi quyết định, quyết định sẽ không tiếp tục gia hạn cuộc hôn nhân này nữa.

Nhưng giờ đây, khi đối mặt với ánh mắt lo lắng của Yêu Tử, tôi lại chẳng thể nói ra những điều ấy.

Dù sao trước kia lúc uống rượu với nhau, so với Trạch Mục, bạn trai cô ấy có vấn đề còn nghiêm trọng hơn.

Cô ấy từng nhìn tôi đầy ngưỡng mộ rồi bảo:

“Lịch Tinh, đến tuổi này rồi mày sẽ hiểu, yêu đương cái quái gì, toàn là xạo cả.

Trạch Mục đẹp trai, có tiền, có sắc, dù trong lòng có ‘bạch nguyệt quang’ cũng chưa từng đi ngoại tình.

Tin tao đi, loại đàn ông như hắn ta đã hơn 99.9% thiên hạ rồi, sống chung được thì cứ sống thôi.”

Yêu Tử có đường tình duyên đầy thảm họa, bị một người bạn trai cũ làm tổn thương đi tổn thương lại.

Lời khuyên này, thực sự là lời từ tận đáy lòng của cô ấy.

Thế nên tôi suy nghĩ rất lâu, mới lên tiếng nói:

“Tớ gặp một người.”

Chuyện này Trạch Mục cũng biết.

Một năm trước, có một thực tập sinh đến công ty tôi làm việc.

Cậu ấy là con trai của một cổ đông lớn trong công ty, và do tôi trực tiếp hướng dẫn trong thời gian thực tập.

Cậu ấy giống như một chú chó con tràn đầy năng lượng, theo đuổi tôi suốt một năm.

Thực ra cũng chưa bao giờ vượt quá giới hạn, chỉ là kiểu thanh niên trẻ tuổi, thẳng thắn, không biết giấu cảm xúc.

Tự nghĩ rằng mình che giấu rất khéo, nhưng thực chất mỗi hành động của cậu ấy đều lộ rõ sự quan tâm và si mê.

Tôi luôn giữ ranh giới rất rõ ràng.

Nhưng đến tận bây giờ, mỗi ngày cậu ấy vẫn đều đặn nhắn tin cho tôi .

Mua quà cho tôi dù tôi không trả lời, không nhận, cậu ấy vẫn kiên trì như thế, ngày này qua ngày khác.

Chưa từng nói rõ thành lời, nên tôi cũng không tiện từ chối dứt khoát.

Trước đây, để khiến cậu ấy sớm từ bỏ ý định.

Tôi từng nài nỉ Trạch Mục rất lâu để anh ta cùng tôi tham dự một buổi tiệc liên hoan của công ty.

Kết thúc buổi tiệc, khi chúng tôi cùng đi ra bãi đỗ xe, Trạch Mục bật cười, hỏi tôi:

“Cậu nhóc ngồi đối diện em… có phải thích em không?

Ánh mắt cậu ta nhìn tôi như thể muốn xiên tôi lên nướng ngay tại chỗ ấy.”

Khi đó tôi còn tưởng anh sẽ khó chịu, trong lòng thậm chí còn thấp thỏm nghĩ, liệu có phải anh đang ghen không?

Vì thế vội vàng giải thích vài câu.

Ai ngờ tôi vừa nói xong, anh lại cười cười, gương mặt ung dung:

“Chuyện gì đâu.

Có người thích em chẳng phải là chuyện tốt sao?

Loại chuyện này, lần sau đừng lôi tôi ra làm bia đỡ đạn nữa, phiền phức.”

Tôi còn nhớ lúc đó mình nhìn anh, cảm giác như một thùng nước lạnh dội thẳng từ đầu xuống, lạnh đến tê dại.

Chỉ có người không để tâm.

Chỉ có người không yêu , mới có thể thờ ơ như vậy.

Trước khi tôi quyết định không gia hạn hôn nhân với Trạch Mục, Hạ Hàn đã gửi cho tôi một tin nhắn.

Cậu ấy cẩn thận hỏi:

“Lịch Tinh, chị và chồng chị kết hôn được 5 năm rồi đúng không?

Hai người sẽ gia hạn chứ?”

Tôi không trả lời.

Nhưng đúng ngày tôi quyết định không tiếp tục, tôi nhắn lại cho cậu ấy một câu:

“Không gia hạn nữa.”

Bên kia hiện dòng “đang nhập…” rồi lại “đã hủy”, rồi lại “đang nhập…”, cứ lặp đi lặp lại như vậy.

Khoảng hơn mười phút sau, cậu ấy đột ngột gọi điện đến.

Tôi nghe máy.

Giọng cậu ấy vang lên, là một giọng nam trẻ tuổi, lắp bắp, rối loạn, câu cú lộn xộn:

“Em vui quá… lần trước nhìn thấy chồng chị, em đã thấy anh ta không xứng với chị rồi.”

“… Không, em không phải vui mừng vì chị ly hôn.

Em chỉ là… em chỉ là… em cảm thấy buồn cho chị.

Thật đấy.

Nhưng chị xứng đáng có một người tốt hơn.”

“Xin lỗi… chắc giờ chị đang buồn lắm đúng không?

Em không nên làm phiền.

Em chỉ là… em chỉ muốn… xin lỗi, em cũng không biết mình đang nói cái gì nữa…

Chị… chị có muốn em đến bên chị không?”

Tôi yên lặng lắng nghe giọng nói bên kia.

Cậu ấy , người mà một năm trước vừa vào công ty .

Từng tranh cãi với bên A suốt nửa tiếng bằng lời lẽ sắc bén đầy gai .

Giờ đây lại lúng túng, ấp úng đến mức không nói nổi một câu hoàn chỉnh.

Không hiểu sao, tâm trạng của tôi… có vẻ tốt hơn một chút.

Tôi ngắt lời dòng lảm nhảm của cậu ấy, nói:

“Dạo này chị bận nhiều việc, cũng hơi bận.”

Bên kia đầu dây, giọng cậu ấy chùng xuống.

Qua điện thoại, tôi dường như cũng có thể hình dung được hàng mi đang cụp xuống vì thất vọng của cậu ấy.

Tôi ngập ngừng một chút, rồi bổ sung một câu:

“Nhưng nếu em muốn an ủi chị, khi nào rảnh có thể mời chị một bữa thịnh soạn.”

Ngay lập tức, giọng bên kia như sống lại, phấn khích đến mức lắp bắp liên tục đồng ý.

Chỉ có khi thật sự để tâm, chỉ khi thật sự thích một người, mới có thể cẩn trọng và lúng túng đến mức đó.

Cảm giác ấy tôi chưa từng trải qua với Trạch Mục.

Lúc cúp máy, khóe môi tôi vẫn còn giữ nguyên một nụ cười khẽ nhếch.

Tôi chợt muốn thử một lần.

Có lẽ vì cố chấp.

Có lẽ vì tò mò.

Tôi muốn thử cảm giác giống như thứ tình cảm sâu đậm, bền bỉ và kiên trì mà Trạch Mục đã dành cho Toàn Uyển.

Thứ tình cảm mà anh chưa từng dành cho tôi.

Tôi luôn tò mò , rốt cuộc là vì điều gì mà anh có thể yêu một người đã rời xa mình suốt nhiều năm như vậy, mà vẫn một lòng như cũ?

Anh có thể một mực yêu một người, thì cũng có người một mực yêu tôi.

Tôi muốn thử một lần được người khác yêu thương .

Chân thành và chuyên chú đến mức đó ,là cảm giác như thế nào.

Thế nên tôi đã buông tay với Trạch Mục.

Tôi muốn thử một lựa chọn mới.

3

Tình cảm của Hạ Hàn đúng thật là tha thiết và chuyên chú.

Lúc Yêu Tử dừng xe dưới chung cư của tôi, tôi vừa mở cửa xe ra, đã thấy Hạ Hàn rồi.

Cậu ấy ngồi xổm trên phiến đá cẩm thạch tròn trước cổng lớn.

Vừa thấy xe dừng lại, ánh mắt cậu ấy liền sáng lên, lập tức bước tới.

Yêu Tử vừa mở cốp xe, cậu ấy đã nhanh chóng nhấc hành lý của tôi ra.

Sau khi chào hỏi, tôi hỏi cậu:

“Sao em lại tới đây?”

Cậu ấy mỉm cười, để lộ đúng tám chiếc răng trắng đều, nụ cười rạng rỡ:

“Em nghĩ hôm nay chị chuyển nhà, có khi sẽ cần giúp gì đó.

Lỡ như có đồ gì nặng, em có thể giúp.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.