Em ra nước ngoài là để tập trung vào nghiên cứu cá nhân.
Bây giờ anh không đủ điều kiện để xin vào trường tốt, đến lúc đó là anh theo em, hay em phải lãng phí thời gian để trông chừng anh?
Trạch Mục, em không rảnh chơi mấy trò trẻ con với anh.
Anh có thể trưởng thành hơn một chút không?
Đừng có trẻ con như vậy nữa.”
Khi đó, Trạch Mục vẫn là một chàng trai trẻ, sẵn sàng dốc lòng vì tình yêu.
Anh ta vẫn cố chấp làm thủ tục ra nước ngoài cùng Toàn Uyển.
Nhưng chưa đầy một năm sau, anh ta quay về nước.
Tôi cũng chỉ biết điều đó sau này.
Ngoài lý do không thích nghi được với môi trường sống, giữa anh ta và Toàn Uyển còn tồn tại khoảng cách tinh thần rất lớn.
Toàn Uyển lại còn có cảm tình với một sư huynh trong phòng thí nghiệm.
Trạch Mục trở về với đầy những vết thương.
Chỉ là, may cho anh ta, với thân phận cậu ấm nhà giàu, cái giá phải trả cho những lần sai lầm gần như bằng không.
Dù anh ta chọn gì, cuộc đời vẫn luôn cho anh ta vô số cơ hội để làm lại từ đầu.
Anh ta vào học tại một trường đại học trọng điểm trong nước, và trở thành bạn cùng lớp với tôi.
Khi đó, tôi hoàn toàn không hiểu tại sao Trạch Mục lại theo đuổi mình.
Sau này mới biết, vì lúc ấy Toàn Uyển đã ở bên sư huynh kia, Trạch Mục chán nản, cần một “bạn gái” để so bì và xoa dịu vết thương.
Tôi chính là người phù hợp nhất với anh ta lúc đó.
Xinh đẹp, học giỏi, tính cách tốt, rất dễ giúp anh ta “gỡ gạc” thể diện trên mạng xã hội.
Điều quan trọng là hoàn cảnh gia đình tôi không mấy khá giả , kiểu con gái như vậy thường có lòng tự trọng cao .
Sau này nếu anh ta muốn chia tay cũng không đến mức dây dưa không dứt.
Sau khi biết sự thật, tôi lập tức chia tay anh ta.
Trạch Mục nói không sai, tôi đúng là kiểu con gái có lòng tự trọng cao, sau này nếu bị bỏ, chắc chắn sẽ không quỵ lụy níu kéo.
Nhưng đời khó ai lường trước được điều gì.
Sau đó, nhà tôi xảy ra chuyện.
Cha mẹ nuôi tôi gặp tai nạn giao thông, bị thương nặng, lúc ấy chính là Trạch Mục giúp tôi giải quyết mọi việc.
Lúc đó, chúng tôi đã chia tay được một thời gian.
Công việc đầu tiên sau khi tốt nghiệp khiến tôi bận túi bụi, thức trắng đêm làm thêm gần như là chuyện thường.
Vậy nên khi nhận được cuộc gọi báo người nhà gặp nạn .
Vì đã lâu không được nghỉ ngơi cộng thêm hạ đường huyết và cú sốc tinh thần, tôi ngất xỉu ngay tại chỗ.
Đồng nghiệp đưa tôi vào bệnh viện, rồi gọi điện cho Trạch Mục.
Bởi vì tôi đã quên chưa đổi ghi chú tên anh ta trong danh bạ.
Và Trạch Mục đã đến.
Anh ta có một điểm rất tốt dù lúc tôi đề nghị chia tay có khó coi đến đâu .
Anh vẫn giữ được phong thái lịch thiệp, nghe tin bạn gái cũ gặp chuyện là lập tức đến bệnh viện ngay.
Sau đó, chính anh là người cùng tôi về quê, cùng tôi kiện tài xế gây tai nạn.
Lúc đó cha mẹ nuôi tôi vẫn nằm trong ICU, mỗi ngày đều là một khoản chi phí khổng lồ cũng là anh giúp tôi tạm ứng trước.
Về sau, cha mẹ tôi không qua khỏi.
Mọi hậu sự, anh đều ở bên tôi lo liệu.
Từng chi tiết đều chu đáo, từng hành động đều tinh tế , đó chính là phong thái của những cậu ấm nhà giàu như anh.
Lúc đó, tôi nhìn anh và nghĩ trong lòng:
Chắc là anh ấy rồi.
Chắc là người này thôi.
Ngoại trừ việc không yêu tôi, thì anh thật sự không có khuyết điểm gì.
Hơn nữa, sau khi bước vào xã hội, tôi phải thừa nhận tư duy của mình cũng đã thay đổi rất nhiều.
Trước đây tôi nghĩ đơn giản, yêu là yêu, không yêu là không yêu, không chấp nhận sự mập mờ ở giữa.
Nhưng sau khi chia tay Trạch Mục, tôi từng thử tiếp xúc với vài người đàn ông khác.
Phần lớn họ đều cân nhắc thiệt hơn , họ nghĩ đến hoàn cảnh gia đình tôi, đến việc cha mẹ nuôi tôi bị khiếm thính.
Đa phần họ tiếp cận tôi, chẳng qua chỉ vì vẻ ngoài này, chỉ là một lựa chọn tạm thời cho nhu cầu cá nhân.
Cái gọi là “thanh niên ưu tú” mà sếp giới thiệu cho tôi, cũng chẳng qua là một kiểu đưa đẩy nịnh nọt thuận miệng.
Vậy thì… yêu hay không yêu, có thật sự quan trọng đến thế sao?
Với một tôi khi ấy , vừa mất cha mẹ nuôi, vừa gánh áp lực công việc đến nghẹt thở .
Thì điều đó dường như… không còn quá quan trọng nữa.
Thế là tôi hỏi Trạch Mục:
“Chúng ta quay lại được không?”
Anh hơi sững người.
Rồi… chúng tôi quay lại.
Nửa năm sau khi Toàn Uyển kết hôn, chúng tôi cũng làm đám cưới.
Và từ đó đến hôm nay.
Trạch Mục ra ngoài rồi.
Từ lúc tôi nói không muốn gia hạn, anh ta đứng giữa phòng khách.
Lồng ngực phập phồng, như thể bao nhiêu tức giận đều không có chỗ phát tiết.
Cuối cùng không nhịn được, anh ta đá mạnh một cú vào sofa.
Rồi quay đầu nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh như băng, sau đó bỏ đi.
Trước khi đi, anh ta cười lạnh nói với tôi:
“Đã không gia hạn thì thu dọn sạch sẽ hết đồ đạc của em đi.
Tôi không muốn khi quay về, trong căn nhà này còn có bất kỳ dấu vết gì liên quan đến em.”
Trạch Mục không biết rằng, mấy ngày nay tôi đã lặng lẽ dọn từng chút đồ của mình về căn hộ nhỏ của tôi rồi.
Những thứ còn lại thực ra chỉ là vài món lặt vặt không đáng kể.
Sau khi anh ta rời đi, tôi bắt đầu đi khắp nhà, lần lượt xóa sạch mọi dấu vết của mình.
Mấy chậu cây xanh trên ban công.
Tượng gỗ trong phòng khách.
Máy châm cứu tôi mua cho Trạch Mục.
Gối ôm trên sofa.
Chú gấu nhỏ đặt trong phòng ngủ.
Máy tính và sạc trong phòng làm việc.
Khăn tắm, dép đi trong nhà trong phòng tắm…
Lúc sống cùng nhau, tôi chưa từng để ý, nhưng giờ nhìn kỹ mới thấy .
Chúng tôi gắn bó với nhau sâu sắc hơn tôi tưởng.
Dù sao cũng đã sống chung suốt 5 năm.
Những món đồ nhỏ nhặt đan xen kia, chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho mối quan hệ thân mật suốt 5 năm giữa chúng tôi.
Tôi gom tất cả vào một túi lớn, rồi đem vứt xuống khu xử lý rác của khu chung cư.
Sau khi làm xong mọi việc, tôi kéo vali đứng ở cửa ra vào, quay đầu nhìn lại căn nhà sạch sẽ không còn một hạt bụi, bật cười lắc đầu.
Dù sao đi nữa, tôi vẫn biết ơn Trạch Mục vì đã ở bên tôi suốt 5 năm qua.
Bạn thân tôi, Yêu Tử, đang đợi ở dưới lầu.
Lúc tôi kéo vali lên xe, cô ấy thở dài:
“Tớ cứ tưởng cậu sẽ tiếp tục chịu đựng như vậy mãi thôi.
Chịu đựng 5 năm rồi mà, sao đột nhiên lại không chịu nổi nữa?”
Đột nhiên không chịu nổi nữa sao?
Tôi cũng không rõ nữa.
Chỉ là… đột nhiên cảm thấy mệt rồi.
Lúc kết hôn với Trạch Mục, tôi biết anh ta không yêu mình.
Nhưng tôi vẫn tin rằng thời gian có thể xóa nhòa mọi khoảng cách.
Dù ngoài miệng tôi luôn nói anh ta chỉ là lựa chọn tốt nhất lúc đó , ngoại trừ việc không yêu tôi .
Nhưng việc anh ta giúp tôi lo liệu chuyện của cha mẹ nuôi, tất bật ngược xuôi, khiến tôi nghĩ rằng…
Chân thành sẽ lay chuyển được sắt đá.
Rồi một ngày nào đó, chúng tôi sẽ quen với sự hiện diện của nhau.
Rồi anh ta sẽ thích tôi.
Tôi không hiểu nổi, làm sao một người đàn ông có thể vừa tuyệt tình, lại vừa chung tình đến thế.
Tuyệt tình là dành cho tôi.
Chung tình là dành cho Toàn Uyển.
Tất nhiên, trong suốt những năm tôi và Trạch Mục kết hôn, Toàn Uyển chưa từng chủ động liên lạc với anh ta.
Những tình tiết thường thấy trong tiểu thuyết, kiểu “bạch nguyệt quang” quay lại .
Phá rối sau khi nam nữ chính cưới nhau, chưa từng xuất hiện trên người Toàn Uyển.
Nên tôi hiểu rất rõ tôi không phải nữ chính trong truyện “truy thê hỏa táng tràng”, còn Trạch Mục cũng không phải nam chính.
Anh ta chỉ là… thật lòng, đơn giản, không thích tôi.
Dù tôi có cố gắng bao nhiêu trong cuộc hôn nhân này, dù tôi có chăm sóc anh ta tỉ mỉ đến đâu.
Thì đã không thích… chính là không thích.
Tôi cũng không rõ vì tâm lý gì, mà từng có một thời gian dài, tôi âm thầm theo dõi tài khoản mạng xã hội của Toàn Uyển.
Cô ấy rất ít đăng bài.
Một năm có khi chỉ đăng hai ba lần, toàn là hình ảnh liên quan đến nghiên cứu hoặc chụp cùng gia đình trong những dịp lễ.
Cô ấy nhìn rất ổn.
Trong ảnh, cô ấy luôn mỉm cười tự tin và thoải mái.
Trên người mang theo khí chất bình tĩnh và điềm đạm đặc trưng của người thuộc tầng lớp trí thức cao.
Nhìn cô ấy… thật sự rất hạnh phúc.
Vài dòng trạng thái hiếm hoi ấy, mỗi lần đăng lên đều có lượt thả tim của Trạch Mục.
Cứ như anh ta , giống hệt tôi , cũng luôn chờ đợi những cập nhật ít ỏi của cô ấy.
Có lần sinh nhật Trạch Mục, tôi đã chuẩn bị một buổi tiệc bất ngờ rất công phu cho anh.
Sau khi kết thúc, anh uống say, về nhà rồi ngồi ngay trước mặt tôi, gọi điện cho Toàn Uyển.
Tôi nghe thấy bên kia là một giọng nữ bình thản, lạnh nhạt.
Cô ấy im lặng lắng nghe những lời bày tỏ và nhớ nhung của Trạch Mục, sau đó nói một câu:
“Chúc mừng sinh nhật.”
Dừng lại vài giây, rồi nói tiếp:
“Trạch Mục, đừng gọi cho tôi nữa.
Anh nên học cách trân trọng người trước mắt.”
Sau đó, Trạch Mục ôm chặt chiếc điện thoại đã tắt máy, người say lảo đảo ngồi co lại trên sofa.
Khi đó, tôi đứng trong phòng khách, cách anh ta chừng ba bước, nhìn chằm chằm cảnh tượng trước mặt.
Tôi cũng chẳng rõ trong lòng mình lúc ấy đang nghĩ gì.
Tôi ghen tị với Toàn Uyển.
Cô ấy bình tĩnh, uyên bác, có mục tiêu rõ ràng, biết chính xác mình muốn gì.
Có lẽ nếu tôi là đàn ông, tôi cũng sẽ thích một người như cô ấy.
Nhưng đáng tiếc, tôi là Lịch Tinh.
Tôi sinh ra trong cảnh bình thường, biến cố duy nhất mang tính “nữ chính” trong cuộc đời này là việc bị bỏ rơi từ lúc mới chào đời.
May thay, tôi được một cặp vợ chồng khiếm thính tốt bụng nhận nuôi.
Dù nghèo, họ vẫn yêu thương tôi thật lòng.
Tôi không có hoài bão gì lớn lao.