1
Đại hạn liên tiếp năm năm, trong thôn từ lâu đã ăn sạch mọi thứ có thể ăn.
Chỉ còn lại hai trăm con heo trong chuồng nhà cha.
Cha thà để cả nhà chế/t đói, cũng không cho giế/t heo cầm cự qua ngày.
Không còn cách nào khác, lượng lương thực trong nhà chỉ đủ nuôi hai miệng ăn.
Đệ đệ là nam đinh duy nhất trong nhà, ta cứ ngỡ người bị đuổi khỏi thôn không thể là ai khác ngoài ta.
Nhưng nhà ta dường như chẳng giống những nhà khác coi trọng nam khinh nữ.
Cha xưa nay đối đãi với ta và đệ đệ như nhau: cùng ăn một mâm, dùng chung chén đũa, đến cả y phục cũng cùng một cỡ.
Bởi thế, ta và đệ đệ đều lớn lên cao to khỏe mạnh chẳng kém nhau.
Đêm ấy, cha lấy ra hai chiếc đũa, để hai ta rút thăm, quyết định một đời vận mệnh.
Nào ngờ kiếp này, đệ đệ nhân lúc cha không để ý, len lén nhìn dấu hiệu trên đũa, không chút do dự chọn lấy chiếc không có ký hiệu.
Hắn ưỡn ngực hiên ngang, vỗ ngực nói: “Cha, người cứ yên tâm! Con là độc đinh của họ Tô, cho dù có chế/t, con cũng sẽ nuôi heo mập mạp cho người!”
Cha mỉm cười đầy ẩn ý, vỗ vai hắn: “Yên tâm đi con, cha sẽ không để con chế/t đói.”
Đệ đệ nhướng cằm ra hiệu với ta, như muốn nói: hắn mới là trụ cột trong nhà, hắn mới là người đáng để ở lại.
Mà ta lại nhìn ra sau lưng hắn — cha quả nhiên lộ ra nụ cười âm trầm quỷ dị kia.
Xem ra, đệ đệ cũng đã trọng sinh.
Ta vô cùng cảm tạ lựa chọn của hắn, giúp ta tránh được vô vàn thống khổ dằn vặt.
Kiếp trước, hắn từng hậm hực rời làng, cắn răng cầu sinh.
Cha vỗ vai ta, cảm khái: “Dù sao cũng như nhau, nuôi lớn đều như nhau cả.”
Khi đó ta ngỡ cha thật lòng vì ta mà từ bỏ nhi tử duy nhất, là người biết công bằng thực sự, không thiên vị.
Mãi đến một năm sau, ta mới hiểu được ẩn ý sâu xa trong câu nói kia.
Tiếc thay, hiện giờ ta không định nhắc lại cho đệ đệ lang tâm cẩu phế kia biết làm gì.
2
Kiếp trước, Tô Căn gầy trơ xương, lê lết tới trước cửa nhà xin ăn.
Ta xót xa cho cảnh ngộ của hắn, cố nhích cặp chân béo nặng, mang chiếc bánh bột ngô cuối cùng ra đưa.
Hắn giận dữ hất tay, đánh văng chiếc bánh xuống đất.
“Tiện nhân như ngươi, không thể kế thừa hương hỏa họ Tô, dựa vào đâu được ở lại trong nhà! Ngươi ăn cái gì, cho ta ăn cái gì? Hả?!”
“Ngươi đang sỉ nhục ta sao? Nói cho ngươi biết! Ta sẽ không đi nữa! Người nên ở lại, là ta!”
Ta kéo môi cười khổ, nhớ lại bao khổ nạn từng nếm trải.
“Tô Căn, mau đi đi! Ngươi còn nhớ mẹ không? Mẹ…”
Tô Căn hoàn toàn không buồn nghe, đôi vai gầy ráng sức muốn đẩy ta ra.
Chỉ tiếc, thân ta nặng hơn hai trăm cân, hắn chỉ có thể lảo đảo ngã chổng vó dưới đất.
Cha nghe động, vội chạy ra.
Cúi xuống xem kỹ, mới nhận ra cái thân thể bẩn thỉu gầy guộc ấy chính là nhi tử độc nhất – Tô Căn.
Tô Căn lập tức quỳ sụp bên chân cha, khóc lớn, kể lể nỗi khổ bôn ba, toàn ăn rễ cỏ đất sét mà sống, cầu xin cha cho ở lại, thề sẽ giúp cha chấn hưng trại heo.
Cha không nói một lời, đá thẳng một cước: “Cút! Nhà này không còn dư lương cho ngươi! Mạng số đã định!”
Cha dìu ta quay vào trong.
Đúng lúc ấy, Tô Căn chộp lấy lưỡi liềm ở góc tường, lao lên, cắ/t đứ/t cổ ta.
Má/u tuôn xối xả, làm mờ tầm mắt ta.
Tô Căn vẫn gào rú như điên: “Chế/t đi! Chế/t hết đi! Ngươi chế/t rồi, nhà này chỉ còn ta! Ta mới là căn rễ của họ Tô!”
Còn ta, lại nở nụ cười… nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng.
Cảm tạ hắn đã giúp ta kết thúc cơn ác mộng này.
Kiếp này, cha vẫn như trước, hấp tấp giao cả chìa khóa trại heo và kho lương cho Tô Căn.
Hai mắt hắn sáng rỡ, nhận lấy với vẻ đắc ý.
Hắn còn quay sang khoe khoang với ta, kẻ đang run lẩy bẩy một bên: “Tô Liễu, ngươi đừng trách ta, đây là số mệnh của ngươi! Còn không mau cút đi! Nhà này không thừa cơm cho ngươi!”
Hắn đâu biết, hai chiếc chìa khóa ấy không phải mở ra cánh cửa tương lai vinh hoa, mà là then cửa địa ngục.
Cha cũng gật đầu hùa theo, hung tợn quát: “Còn không mau cút! Đừng cản đường đệ đệ ngươi!”
Ta lập tức ngoan ngoãn lăn lê bò toài, chạy vội về phía đầu thôn.
Bỗng nhiên bên tai vang lên từng đợt tiếng heo rống, cao vút, hưng phấn.
Một trận lạnh toát từ bàn chân dâng lên khắp thân — tiếng rống ấy, đồng nghĩa với việc Tô Căn… đã bước vào chuồng heo.
Ngay lúc ấy, mùi hôi chuồng heo quen thuộc ập đến, ấm nóng mà tanh nồng, quện chặt trong từng nhịp thở.
Dưới chân như giẫm phải lớp bùn dính nhớp, nặng trịch.
Tiếng heo rống không ngừng vang vọng, như thể cả thôn đều chìm trong mùi chuồng heo.
“Bịch” một tiếng, ta giẫm hụt, lăn khỏi con đường dẫn ra khỏi thôn.
Không… ta sắp thoát rồi… sao lại như vậy…
Nhưng bóng tối cùng cơn đau rát trên toàn thân nói cho ta biết — ta lại một lần nữa rơi vào vực sâu tối tăm không lối thoát…
3
“Ê! Chết rồi à?!” – Bên tai vang lên một giọng nam đầy thiếu kiên nhẫn.
Ta cố gắng mở mắt, trước mặt là một gương mặt nam tử tuấn tú.
Vô thức lùi lại phía sau, lúc này mới để ý người kia tuổi trẻ mà đã khoác đạo bào màu vàng.
Ta từng nghe lão nhân trong thôn nói: đạo sĩ không có pháp lực thì không được mặc hoàng bào.
Mà loại đạo sĩ như vậy, chẳng bao giờ vô cớ xuất hiện nơi này.
Chỉ có một khả năng… nơi đây có tà vật.
“Là ngươi đã cứu ta?” Ta vội vàng ngồi dậy khỏi bãi cỏ, toàn thân tuy đau nhức nhưng lại không hề trầy xước.
Đạo sĩ nhìn vào mắt ta, bỗng khẽ cười: “Ồ, không tầm thường chút nào, ngươi là người… trọng sinh.”
Khẩu khí hắn chắc chắn đến mức khiến chân ta mềm nhũn, lần nữa ngã bệt xuống đất.
Ta ngơ ngẩn gật đầu.
Chợt nhớ ra — nơi này không thể nấn ná, ta phải lập tức rời khỏi thôn!
Bằng không… lỡ như Tô Căn không đáp ứng được kỳ vọng của cha, hắn nhất định sẽ lại đến tìm ta!
“Thật thất lễ, ân nhân cứu mạng… ta phải rời đi ngay, nếu không…”
“Nếu không, ngươi sẽ không đi được nữa.” Đạo sĩ tiếp lời, một tay chống má.
“Tặc… đại hạn thế này mà ngươi vẫn còn giữ được vẻ thanh tú thế kia, xem ra… thứ ở đây lợi hại lắm.”
Ta thấy hắn thần thần bí bí, không muốn dây dưa thêm.
“Cáo biệt!”
Nói đoạn, ta gom lại hành lý, gắng gượng nhấc cặp chân trầy xước rời đi.
Đạo sĩ phía sau bỗng cất cao giọng: “Ngươi không muốn cứu đệ đệ mình sao?”
Hừ, kẻ muốn giế/t ta… còn xứng gọi là đệ đệ sao?
“Thế ngươi… có muốn gặp lại mẫu thân không?”
Đạo sĩ lại hỏi tiếp.
Nhưng mẫu thân… người đã…
Còn có thể gặp lại sao?
Vừa định ngoảnh lại, bỗng cảm giác lành lạnh lướt qua mặt, trước mắt tối sầm — một vật gì đó như thể có sinh mệnh bám lên mặt ta, rồi nhanh chóng hòa vào da thịt.
“A…!” Ta hoảng loạn giật tay gỡ xuống, nhưng chỉ chạm vào da mình, đau đến nghiến răng nghiến lợi.
Đạo sĩ đưa cho ta một chiếc gương bát quái, mỉm cười: “Đừng sợ, chỉ là mặt nạ da người thôi. Ngày mai, cùng ta trở về thôn… ta sẽ giúp ngươi cứu mẫu thân.”
Trong gương là khuôn mặt một phụ nhân xinh đẹp lạ lùng, khiến ta sững sờ không thốt nên lời.
Người này… đạo hạnh sâu đến thế…
… Có lẽ thật sự có thể cứu mẫu thân ta.