Khi Đích Nữ Giả Ngốc Thức Tỉnh

Chương 4



7

Ngày diễn ra kỳ thi Văn Khôi càng gần, Giang Nhược Hoa muốn Kỷ Hiểu Nguyệt nắm ngôi đầu nên đòi hỏi muội ấy khắt khe hơn.

Nhiều lần ta bắt gặp bà cầm roi mây đánh vào lòng bàn tay Kỷ Hiểu Nguyệt, chỉ vì muội đọc nhầm một câu thơ.

Bị áp lực, Kỷ Hiểu Nguyệt bắt đầu ăn uống vô độ, chỉ trong một tháng tăng liền mười cân.

Giang Nhược Hoa sợ nữ nhi quá cân, mất điểm trong mắt Thái tử, bèn cấm không cho muội ăn cơm:

“Từ nay mỗi ngày chỉ ăn một bữa, một bữa chỉ được uống một bát canh.

Con mập thế này rồi, nếu còn mập nữa, còn ra thể thống gì?”

Kỷ Hiểu Nguyệt tuy bất mãn nhưng chẳng dám cãi lời.

Hôm nọ, sau khi từ tửu quán về, ta xách theo một con gà nướng nóng hổi.

Tính giấu trong phòng để đêm học thơ đói thì lấy ăn tạm, ai ngờ lại bị Kỷ Hiểu Nguyệt phát hiện.

Muội giận dữ giật phăng con gà trên tay ta, xé một đùi nhét vào miệng:

“Tại sao tỷ được ăn, còn ta thì không?

Ta cũng là nữ nhi Thừa tướng, cớ gì ta phải chịu khổ này?”

Vừa dứt lời, Giang Nhược Hoa đã quật roi mây vào đùi muội:

“Hiểu Nguyệt, lời mẫu thân dạy con vứt ngoài tai cả rồi ư?

Con vốn đã quá béo, còn dám ăn đùi gà?

Con điên rồi sao!”

Mắng xong, bà giật lại cả con gà, dúi vào tay ta:

“Đường Đường, muội muội con không hiểu chuyện. Con mang về phòng mà ăn, đừng để nó thấy.

Nếu không đủ, lát nữa nói bếp nhỏ làm thêm bánh ngọt cho con.”

Kỷ Hiểu Nguyệt nghe vậy, khoé mắt đỏ hoe, hai tay bấu chặt mớ tóc lòa xòa, khóc lóc dữ dội:

“Tại sao?

Tại sao ả không cần học thuộc thơ, chẳng phải viết chữ, lại được ăn ngon mặc đẹp, còn ta phải chịu cảnh khổ sở này?”

Bà liền túm cổ tay muội, lôi về tiểu viện của mình:

“Mẫu thân hại con làm gì?

Con chịu khó nghe lời, luyện thêm một canh giờ đàn. Đợi qua kỳ thi, chúng ta sẽ sớm được ăn uống thỏa thuê.

Đêm nay, mẫu thân cho con thêm một bát cháo, con sẽ không đói đâu.”

Nhìn nét mặt tái mét của Kỷ Hiểu Nguyệt, ta thấy muội thật đáng thương.

Nào ngờ vì chuyện ấy, muội lại ghi hận ta.

Đêm đó, Kỷ Hiểu Nguyệt mua chuộc gác cổng, dẫn một gã khất cái bẩn thỉu ở miếu hoang ngoài thành lẻn vào hậu viện.

Muội lén rắc mê hương trong phòng ta, may mà lúc ấy ta đang ôm sách học thơ, phát giác bất thường liền dùng khăn bịt kín miệng mũi, chạy thoát qua cửa sổ.

Muội xô gã khất cái đó vào phòng, âm mưu để hắn vấy bẩn thanh danh ta, sau đó vội vàng chạy đi gọi người, bày trò “bắt gian tại giường”.

Chẳng ngờ ta đã sai thị nữ báo quan từ sớm.

Thế nên, khi Kỷ Hiểu Nguyệt dẫn Giang Nhược Hoa và phụ thân Kỷ Ngô đến viện của ta, quan sai cũng rầm rộ kéo tới.

Thấy nhóm nha sai, muội vẫn điềm nhiên bịa đặt:

“Vừa nãy thiếp trông thấy một tên khất cái lẻn vào phòng tỷ tỷ, không biết tỷ ấy có bị nguy hiểm gì không…

Mong các vị phá cửa cứu người kẻo hắn làm hại tỷ ấy.”

Muội tưởng vậy là ầm ĩ to chuyện, đâu hay gã khất cái trong phòng đã bị ta trói chặt.

Hắn bị lôi ra, vừa thấy đám quan sai mặt mũi dữ tợn, liền quỳ sụp, rùng mình thú nhận:

“Quan gia ơi, không phải tại tiểu nhân. Tiểu nhân chẳng hề định xâm phạm tiểu thư.

Là cô nương Hiểu Nguyệt bảo tiểu nhân diễn một màn kịch, hễ hủy được danh tiếng của tiểu thư, ả sẽ thưởng tiền, cho tiểu nhân no ấm suốt đời.

Tiểu nhân thật sự chưa kịp làm gì hết, dám thề độc luôn!”

Kỷ Hiểu Nguyệt nghe vậy, mặt tái mét, vội níu tay áo Kỷ Ngô:

“Phụ thân, người nghe con nói, không phải như vậy!

Con bị oan! Chắc chắn Kỷ Nhược Đường gài bẫy hãm hại con!”

Song, việc ta mời quan sai tới nghĩa là đã chuẩn bị đủ đầy, làm sao cho muội dễ dàng chối tội?

Ngay đêm đó, quan sai lục soát phòng Kỷ Hiểu Nguyệt, phát hiện mê dược, lại tìm thấy chiếc trâm vàng muội dùng hối lộ tên khất cái.

Món bằng chứng này bày ra, muội mỗi lúc một thêm tái nhợt.

Chợt một tiếng “chát” vang dội khắp sân.

Giang Nhược Hoa vung tay, tát mạnh vào mặt Kỷ Hiểu Nguyệt:

“Mẫu thân dạy con thế nào? Chẳng phải luôn bảo con phải tôn kính bề trên, thương quý tỷ tỷ ư?

Sao con làm ra chuyện mất hết lương tri này!”

Bà ghì đầu muội, bắt muội quỳ trước ta, bắt muội xin lỗi, diễn trọn vai hiền thê lương mẫu.

Ta hiểu rõ bà làm thế chỉ mong ta cho Kỷ Hiểu Nguyệt một đường lùi.

Quả nhiên, chưa đợi ta mở miệng, Giang Nhược Hoa đã nắm tay ta, nước mắt lưng tròng hỏi:

“Đường Đường, muội muội con đã quỳ xuống nhận lỗi rồi, con bỏ qua cho nó được không?

Chúng ta thu xếp trong êm đẹp, chớ khai báo với quan phủ nữa, được chứ?”

Ta lặng ngắm vẻ mặt khẩn khoản của bà, im lặng một lát rồi gật đầu từ tốn:

“Mẫu thân à, người nói gì vậy? Dù sao muội ấy cũng là muội con.

Muội muội nhất thời ham chơi, con đâu chấp nhặt.

Giờ trời cũng khuya, chúng ta để quan sai về nghỉ ngơi sớm đi.”

Nói đoạn, đám nha sai đưa mắt nhìn ta đầy thiện cảm:

“Nghe đồn đại tiểu thư phủ Thừa tướng chỉ được cái mã, tính tình cổ quái, vô lễ.

Giờ xem ra không chỉ xinh đẹp, thông minh, lại còn rất hiểu lẽ nữa.

Xem ra lời đồn sai sự thật.”

Từng câu từng chữ ấy rót vào tai Giang Nhược Hoa khiến vẻ mặt vốn âm trầm của bà càng thêm đáng sợ.

Chuyện Kỷ Hiểu Nguyệt làm bại lộ ngay trước mặt quan sai, hẳn gây ảnh hưởng đến kế hoạch nhập cung của muội.

Để che đậy vụ này, Giang Nhược Hoa tốn chẳng ít bạc.

Đêm đó, ta đứng ngoài sân của Kỷ Hiểu Nguyệt, nhìn hai mẹ con họ to tiếng cãi vã dữ dội nhất từ trước đến nay:

“Sao con chẳng biết nghe lời mẫu thân?

Nếu hôm nay con thành công cũng thôi, đằng này lại thất bại.

Đúng là ‘mua dây buộc mình’! Ta đã bảo con cứ an tâm học hành, những chuyện khác mẫu thân sẽ sắp đặt ổn thỏa.”

Ta thấy Kỷ Hiểu Nguyệt vùi đầu bứt tóc, rồi lấy trán đập vào tường. Máu đỏ loang lổ trên trán, nhưng muội nhất quyết không dừng:

“Nhưng con thấy vậy đau khổ lắm.

Con không muốn tiến cung, một chút cũng không muốn!”

Ngay tức khắc, Giang Nhược Hoa vung tay, tát muội thêm cái nữa:

“Câm miệng!

Mẫu thân bắt con nhập cung là vì tốt cho con. Chỉ có thế, con mới đứng trên vạn người.

Chỉ có thế, chúng ta mới giẫm đạp Kỷ Nhược Đường dưới chân, để nó suốt đời phải ngước nhìn chúng ta!”

8

Từ sau đêm hôm ấy, Kỷ Hiểu Nguyệt lấy lại dáng vẻ thường ngày, sớm khuya siêng năng, hết mực nỗ lực.

Còn ta vẫn như trước, tan học liền chạy thẳng đến tửu quán.

Gần đến ngày tỷ thí, Phong Nguyệt tiên sinh gọi ta đến, muốn kiểm tra trình độ một lượt. Ta thoáng chút căng thẳng.

Bên cạnh, A Từ bưng cho ta một chén trà nóng cùng đĩa bánh đường, dịu giọng:

“Đừng cuống. Nếu muội qua được bài kiểm tra của tiên sinh, việc lọt vào được ba hạng đầu cuộc thi Văn Khôi chẳng hề khó.”

Buổi kiểm tra hôm ấy kéo dài suốt hai canh giờ.

Khi ta làm xong, Phong Nguyệt tiên sinh giơ ngón tay cái tán thưởng:

“Quả không hổ là nữ nhi của Uyển Khánh.

Con đích thực mang phong thái năm xưa của mẫu thân mình.”

A Từ đứng bên nghe thế thì bật cười:

“Vậy nghĩa là ta làm sư phó cũng tạm coi như đạt.”

Ta nhìn A Từ, nhẹ nhàng hành nữ lễ:

“Vâng, tạ ơn thầy đã khổ công dạy dỗ.”

Thân hình A Từ khựng lại, chàng quay đầu, lầm bầm:

“Ai bảo ta muốn làm thầy của muội?”

“Hửm?”

Ta nghiêng đầu khó hiểu, thấy hai tai chàng ửng đỏ, liền quay người bỏ đi.

Trải qua bài kiểm tra, ta thêm tự tin. Đến ngày tranh tài, ta vững vàng lọt vào hàng ba người đứng đầu.

Vòng chung cuộc để chọn quán quân là thi cờ vây.

Ba hạng đầu lần lượt vào một gian phòng, đối cờ với cùng một vị khảo quan. Ai lưu được nhiều quân hơn trên bàn sẽ xếp hạng cao.

Hai người vào trước chỉ mới một khắc đã ủ rũ bước ra:

“Cờ của Thái tử điện hạ quả thật quá cao siêu.”

“Ta tưởng có thể dồn ngài ấy vào đường cùng, ai dè lại bị phản công không còn manh giáp.”

Nghe họ bàn nhau, lòng ta thêm nặng nề.

Nhưng không ngờ, vừa đẩy cửa bước vào, kẻ đối diện ta lại chính là nam nhân hằng ngày vẫn kề cận.

Nhìn gương mặt quen thuộc ấy, đầu óc ta nhất thời trống rỗng.

A Từ… A Từ… Ta nào thể quên, đương kim Thái tử là Lý Nghiễn Từ.

Trước kia, những hành vi lạ lùng của Ân Tường cũng đã có lời giải.

Bản thân Ân Tường là ái tử của An Định hầu, từ nhỏ được sủng ái, nào cần dè dặt trước một đích nữ Thừa tướng. Thế nhưng chàng lại luôn nhã nhặn với ta.

Hơn nữa, suốt tháng nay ta đến tửu quán học, Ân Tường gần như ngày nào cũng ở đó, cốt giúp ta đóng vai che mắt thế gian.

Ta cắn chặt hàm, kẹp viên cờ trắng, xuống tay nước đầu:

“Điện hạ quả là ẩn giấu sâu thật đấy…”

Lý Nghiễn Từ liếm môi, thoáng lúng túng:

“Muội… muội giận à?

Ta đâu cố ý lừa muội. Đích thực ta là đệ tử của Phong Nguyệt tiên sinh mà.”

Trong gian phòng, ta và Lý Nghiễn Từ đấu cờ trọn một canh giờ.

Bấy giờ ta mới hay, Phong Nguyệt tiên sinh chính là Thái phó của Thái tử. Ông không ưa ràng buộc, chán ghét chốn cung đình, nên mỗi khi Thái tử muốn hỏi han gì đều phải bí mật xuất cung tìm ông.

Còn Ân Tường từ đầu đến cuối đều biết thân phận của Lý Nghiễn Từ. Việc hắn xuất hiện nơi tửu quán, cũng là do Thái tử sắp đặt.

Kết cục, ván cờ của ta và Lý Nghiễn Từ hòa nhau.

Ta trở thành quán quân của cuộc thi Văn Khôi năm ấy.

Khi quan tuyên bố kết quả, Thái hậu đích thân ngự đến chính điện.

Bà ngồi một mình trên đài cao, ôn tồn bảo ta:

“Nghe Thái tử nói, con chính là người đoạt giải nhất cuộc thi này.

Nói cho Ai gia hay, vì sao con muốn vào Thánh Triết Thư Viện?”

Ta quỳ sụp xuống, dập đầu ba cái:

“Bẩm Thái hậu nương nương, dân nữ muốn được làm phụ tá ở Hình bộ, mong tra ra chân tướng về cái chết ‘trượt chân rơi nước’ của mẫu thân, để báo thù cho người.”

Thái hậu nghe chuyện, xúc động vô cùng.

Cuối cùng, bà cho phép ta nhập Thánh Triết Thư Viện, lại ban tước hiệu Ôn Nghiên Quận chúa, còn ban thêm một tòa trạch trong kinh thành rất được lòng bà, làm phủ quận chúa của riêng ta.

Cầm theo thánh chỉ của Thái hậu, ta định trở lại phủ Thừa tướng thu xếp hành trang. Ai ngờ giữa đường liền gặp Kỷ Hiểu Nguyệt vừa rời khỏi nơi thi, muội chặn ta trong hẻm tối với vẻ mặt nham hiểm:

“Kỷ Nhược Đường, ta không ngờ tâm cơ của ngươi lại thâm trầm đến vậy.

Màn giả heo ăn thịt hổ ấy, ngươi diễn xuất giỏi lắm.

Ta và mẫu thân cứ thế bị ngươi dắt mũi xoay mòng mòng.”

Thấy muội nhếch nhác điên cuồng, ta lạnh lùng cười:

“Cảm giác bị người trêu đùa thế nào hả?

Lúc ta phát hiện ngươi với mẫu thân hợp mưu hãm hại ta, ta cũng phẫn nộ y như thế.

May mà trời có mắt, nay ta đã là quận chúa. Nhị tiểu thư Kỷ gia gặp bổn quận chúa, sao không quỳ?”

Kỷ Hiểu Nguyệt trợn mắt, gương mặt xinh đẹp vặn vẹo dữ tợn, trong mắt dâng ngập hận ý, khoé môi vì tức giận mà rung lên:

“Tại sao? Tại sao may mắn luôn rơi vào ngươi?

Ngươi đi chết đi, mau chết đi!”

Muội lao vào cướp thánh chỉ trên tay ta, muốn xé nát. Ta chỉ nghiêng mình, tránh gọn.

Kỷ Hiểu Nguyệt mất đà, ngã nhào vào thùng cám bày trong hẻm, ngất xỉu ngay lập tức, toàn thân dính thứ bã nhão hôi tanh, trông ghê tởm khôn cùng.

Ta sai thị vệ đi theo lôi muội về phủ Thừa tướng rồi ném thẳng xuống đất. Đám hạ nhân thấy cảnh ấy thì xôn xao hoảng loạn, chen nhau xem xét.

Ta mặc kệ, về phòng thu dọn đồ đạc.

Khi ta xách hành trang định rời đi, Giang Nhược Hoa dẫn gia đinh xồng xộc lao đến.

Bà ta vừa tới trước mặt liền vung tay tát ta một cái nảy lửa:

“Giỏi cho con tiện nhân Kỷ Nhược Đường! Không ngờ ngươi giấu mình kỹ đến thế!

Ngươi dám đối xử với Hiểu Nguyệt như vậy, ta quyết không tha!”

Đôi mắt bà dài hẹp khẽ nheo, ánh lên sát khí lạnh lẽo.

Tai ta ù đi, bên má bỏng rát vì cái tát kia đang sưng vù.

Ta dùng đầu lưỡi liếm máu tứa nơi khoé môi, trừng mắt nhìn Giang Nhược Hoa, cười nhạt:

“Hảo ‘mẫu thân’ của ta, trước mặt một đằng sau lưng một nẻo – chẳng phải chính ngươi dạy ta sao?

Cớ gì nay rơi xuống người ngươi, lại tỏ ra đau đớn thế?”

Giang Nhược Hoa nghe xong, tức đến nghẹn lời, cơn giận khiến bà run bần bật, nghiến răng kèn kẹt:

“Nếu sớm biết thế này, năm xưa ta đã bóp chết ngươi ngay từ trong nôi!”

Ta chậm rãi bước tới, gạt mấy sợi tóc rối trên trán bà ra sau tai, khẽ nói:

“Trên đời vốn không có hai chữ ‘sớm biết’, lại càng không có thứ ‘thuốc hối hận’.

Giang Nhược Hoa, giết người thì phải đền mạng. Quả báo của ngươi… đã đến rồi.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.