03
Lý Hạ Vân vô cùng sủng ái Oanh Nương, kim ngân lụa là được ban thưởng đều chuyển cả về phòng nàng.
Còn ta, vì chưa quen làm kẻ hầu hạ, nên lĩnh không ít đòn phạt nơi Lý phủ.
Hắn chỉ đứng xa mà dõi nhìn, miệng nói: “Rèn giũa tính khí nàng,” thế là mấy bà quản sự quất roi xuống thân ta không chừa một chổ nào.
Sau ấy, chính Oanh Nương – người đã mất đi đôi mắt – xin đưa ta về làm nha hoàn thân cận.
Nàng đối đãi ta chẳng đến nỗi tệ, không bắt ta làm việc nặng. Có thức ngon, nàng cũng san sẻ cho ta.
Chỉ là những loại bánh trái ấy gợi cho ta nhớ món bánh quế hoa tẩm độc năm xưa. Mới thoáng trông thôi, ta đã buồn nôn không kìm nổi.
Ta chưa bao giờ động tới những chiếc bánh ấy, dù Oanh Nương ban cho, ta cũng lén đem cho gà vịt ăn.
Chẳng rõ sao chuyện này lại chọc giận Lý Hạ Vân. Hắn trước mặt Oanh Nương, bày nguyên đĩa bánh quế hoa Liêu Ký ra, lạnh lùng bảo:
“Ăn. Không được để thừa một miếng.”
Ta dõi mắt nhìn khuôn mặt vừa lạ vừa quen của hắn, đưa tay vồ lấy bánh, nhét đầy miệng.
Vừa nhai vừa khóc, cuối cùng nôn sạch.
Hắn giận cực độ, đập phá mọi thứ trong phòng.
“Sao ngươi nuốt không trôi? Cớ gì nuốt không trôi?!”
Hắn lệnh giam ta vào kho củi, ngoài bánh ngọt ra, không cho ăn gì hết.
Suýt nữa ta chết đói, may nhờ Oanh Nương lại cứu ra, đút cho chút nước đường.
Nàng vừa đút vừa thay hắn giải thích:
“Hắn chỉ chẳng vượt qua được ranh giới trong lòng.”
Ta mím chặt môi, lòng hận dâng cao:
“Hắn là chủ, nào cần một kẻ nô bộc như ta thấu hiểu?”
Có Oanh Nương che chở, cuộc sống ta cũng tạm yên.
Nàng cho phép ta nuôi một con mèo con, kẻ không nhà giống như ta.
Đáng tiếc, còn chưa nuôi đủ ba tháng, Oanh Nương đã chết.
Đám nha hoàn đồn rằng, nàng muốn cầu xin danh phận nơi Lý Hạ Vân, nhưng hắn lại dùng những lời cao quý thanh tao nhất để bức chết nàng.
Nhà họ Lý cần phục hưng môn hộ, sao có thể cưới một kẻ mù loà bơ vơ?
Lúc hấp hối, Oanh Nương lần mò gỡ tấm lụa che mặt của ta.
“Giang An, hãy biết quý mạng, phải sống cho tốt.”
Oanh Nương vừa nhắm mắt, con mèo nhỏ của ta cũng bị bọn nha hoàn khác hành hạ đến chết.
Xác nó be bét máu nằm trong bùn lầy, ta cào tay đến bật máu, tự mình đào cho nó một chiếc hố thật sâu.
Lý Hạ Vân đứng dưới hiên, lặng im dõi mắt nhìn ta khóc không thành tiếng.
Ta cũng nhìn lại hắn, vừa đau đớn đến khản giọng:
“Bọn họ đánh chết con mèo của ta.”
Hắn chỉ “ồ” một tiếng, đôi mắt từng được ta khen đẹp như nước thu chẳng mảy may lay động:
“Chỉ là một con mèo, chết thì thôi.”
Một người, chết cũng là chết thôi ư.
Lý Hạ Vân, ngươi vốn dĩ vẫn là kẻ như thế.
Ta tuy không ưa Oanh Nương, nhưng nàng nói rất đúng:
Ta phải sống.
Tối đó, ta không còn mang khăn che mặt, trèo thẳng lên giường hắn.
Như sa mạc cạn khô chợt có cơn mưa rào, hắn chẳng chút do dự trước sự dâng hiến của ta. Hắn điên cuồng hôn, ngấu nghiến gọi tên ta:
“Giang An… Giang An…”
Ta cũng vụng về đáp lại, hoảng loạn lần tìm nơi cổ tay hắn, chợt chạm phải sợi chỉ đỏ ta từng trao.
Trong khoảnh khắc ấy, hắn vội rụt tay lại như sợ bí mật bị ta phát giác.
04
Sau đêm đó, ta thành “Oanh Nương” của ngày xưa.
Những châu báu tơ lụa của hắn bắt đầu được chuyển đến phòng ta, thậm chí hắn còn cho dời ta sang biệt uyển. Có lẽ trong lòng hắn, ta vẫn là tiểu thư nhà họ Giang.
Ta cũng mặc sức nịnh bợ, ngày qua ngày quên bẵng mình từng là khuê nữ con nhà gia giáo.
Một hôm, hắn vùi mình trong chăn gấm ở phòng ta, mãi chẳng chịu rời đi. Ta thò đầu nhìn ra ngoài, nắng đã lên đỉnh ngọn cây.
“Đừng động.”
Hắn ghì chặt bả vai ta, vùi thêm gương mặt vào hõm cổ ta.
“Vài hôm tới ta phải theo quân xuất chinh.”
Hắn nói khẽ, ta liền quan tâm:
“Đi đâu?”
“Ra phương Bắc.” Hắn siết ta thêm: “Đợi ta lập công khải hoàn, ắt được thăng chức tấn tước. Đến lúc ấy, ta sẽ tặng nàng một lễ vật to lớn.”
Ta mơ tưởng món “đại lễ” ấy chính là tự do vĩnh viễn, bèn ngày đêm khấn nguyện hắn bình an trở về.
Một năm sau, hắn khải hoàn thật, nhưng không trả lại tự do cho ta.
Chỉ sai người mang đến một cây trâm cài điểm phượng rực rỡ, kèm theo lời:
“Hầu gia nói, dây bình an của cô nương đã phù hộ hắn vô sự. Vậy xin cô nương ngoan ngoãn an cư, chờ ngày ngài đến.”
Ta nắm chặt tay, móng ăn sâu vào thịt, song trên mặt vẫn rạng rỡ vui tươi.
Xem ra miếng bùa nơi cái am đổ nát lại linh ứng đến thế ư.
Sau khi đại thắng trở về, Lý Hạ Vân có lẽ rất bận, bận thăng quan, bận giao hảo cùng giới quyền quý.
Ta đợi chờ mãi, đến một hôm rõ ràng chẳng phải lễ tết, mà ngoài phủ lại ồn ào tựa muốn lật tung bầu trời.
“Bên ngoài ồn gì thế?”
Ta vừa bỏ một viên kẹo vào miệng, vừa hỏi tiểu nha hoàn đứng hầu bên.
Nha hoàn ngập ngừng, mãi mới nói được một câu:
“Hôm nay tướng quân thành hôn… tân nương là đích nữ của Dương tướng quân.”
Tướng quân mà nàng nhắc, chính là Lý Hạ Vân.
Miếng kẹo khựng lại trong tay, ta sững sờ chốc lát, rồi đưa viên kẹo cho nha hoàn vừa thưa chuyện:
“Ngươi thử nói xem, phu nhân có thể dung nạp ta chăng?”
Nha hoàn im lặng, ta đã rõ câu trả lời.
Vài ngày sau, khi hắn đến thăm, ta ngoan ngoãn chiều theo ham muốn của hắn. Đến lúc xong xuôi, hắn đang cài lại đai lưng, ta đã quỳ một bên.
“Cầu xin tướng quân hạ ân, tha cho Giang An.”
Hắn nghe thế, ánh mắt chợt lạnh lẽo đáng sợ. Ta ép mình cúi rạp xuống, thấp giọng thêm lần nữa:
“Cầu xin tướng quân hạ ân, tha cho Giang An.”
Hắn tiến đến, bóp cằm ta, sức mạnh tựa muốn nghiền xương:
“Thả ngươi? Thả đi đâu?”
Ta nhìn đôi mắt chẳng còn vẻ thuần khiết năm xưa, khẽ đáp:
“Cho ta rời khỏi nơi này, hoặc… để ta lấy chồng.”
“Lấy chồng ư?”
Hắn cười gằn:
“Ngươi để mắt đến kẻ nào?”
Ta nghĩ vẩn vơ, nhớ đến Vương Nhị ca bán bánh bao đầu ngõ.
“Vương Nhị ca, hiền lành chất phác. Theo hắn, ta ắt sẽ an ổn.”
“Vương… Nhị…”
Hắn buông ta ra, ánh mắt lạc đi chỗ khác.
“Được, vậy ngươi chờ, ngày mai ta sẽ bảo hắn đến đón.”
Ta mừng khôn xiết, dập đầu tạ ơn. Cả đêm thao thức không ngủ, mãi nghĩ tới cuộc sống sắp thoát lồng son.
Bao năm qua, ta cũng dành dụm được chút ít. Tính bụng bảo Vương Nhị hãy dẹp hàng quán, dắt nhau về quê phía Nam, nương nhờ nhau làm ăn, sống đời êm ấm, thế là trọn kiếp bình an.
Hôm sau, ta y phục diễm lệ, nghiêm chỉnh ngồi chờ Vương Nhị.
Cuối cùng, hắn quả nhiên đến, nhưng bị người ta lôi xềnh xệch vào, toàn thân máu me bê bết, hấp hối như miếng thịt nát.
Lý Hạ Vân ung dung ngồi xuống ghế, xoay xoay chiếc ban chỉ nơi tay, đưa mắt liếc ta:
“Hôm nay e rằng hắn không thể mang ngươi đi rồi.”
Ta nhìn hắn, chậm rãi tháo toàn bộ trâm cài, châu ngọc trên đầu, miệng vẫn nở nụ cười:
“Giang An chỉ nói đùa, tướng quân hà tất coi là thật, chẳng sợ dọa ta kinh hồn ư?”
Tháo xong, ta buông tóc xõa xuống, ngồi vào lòng hắn, ánh mắt khơi gợi vô vàn phong tình:
“Ta đi đâu được chứ, chi bằng ở lại hầu hạ tướng quân, chỉ mong chừa cho hắn (Vương Nhị) một con đường sống.”