Trầm Luân Một Kiếp

Chương 1



01

Ngày Lý Hạ Vân bước vào cửa nhà ta, trời đổ mưa rất lớn.

Mưa xối ướt tấm áo mỏng, càng làm bật rõ dáng vẻ gầy gò của hắn, nhưng đôi mắt kia lại trong veo lạ thường.

Vài cái dập đầu đẫm má/u vang vọng trên thềm, phụ thân liền thu nhận hắn.

Thân thủ hắn rất lanh lợi, mà ta vốn không thích nữ công, chỉ mê múa đao lộng kiếm. Cha mẹ ta chiều chuộng, bèn để hắn theo hầu bên cạnh.

Ban ngày, ta luyện kiếm ngoài sân, dương dương tự đắc với đường kiếm hoa lệ vừa múa xong, bỗng một hòn đá bay vút đến, trúng ngay cổ tay ta.

Trường kiếm tuột khỏi tay, rơi xuống đất. Ta giận dữ ngoảnh nhìn thiếu niên đang nép nơi góc tường, cao giọng:

“Lý Hạ Vân, ngươi ngứa tay phải chăng? Không thấy bổn cô nương vừa múa bộ kiếm đẹp đẽ đến thế ư?”

Hắn ngước mắt, chỉ mỉm cười nhạt:

“Chẳng qua là hoa mĩ hời hợt, không chịu nổi một đòn.”

Ta còn chưa kịp mắng thêm, hắn đã lẻ làng lướt đến sau lưng, nhét lại trường kiếm vào tay ta thật vững vàng.

Tay hắn lạnh, chỉ khẽ siết nơi cổ tay ta một cái, mũi kiếm liền rời tay vút ra như giao long lao khỏi biển khơi.

“Dồn lực nơi cổ tay, đừng dây dưa chậm chạp, phải vững, lại càng phải dứt khoát.”

Hương bồ kết nhàn nhạt trên người hắn len lỏi vào mũi ta, đang lúc ta ngẩn ngơ, giọng hắn lại vang sát bên tai:

“Phát ngẩn gì đấy?”

“Ngươi to gan!” Ta vội bước lùi khỏi lòng hắn, tim đập loạn, đành vờ lớn giọng để che sự bối rối:

“Cút, mau ra góc tường đứng phạt!”

Lý Hạ Vân cầm kiếm đứng đó, khẽ cười với ta, rồi ngoan ngoãn ra góc tường đứng suốt một ngày.

Khi ấy, phụ thân ta còn là bậc thương gia giàu nức tiếng, kẻ thù dĩ nhiên không ít.

Nhiều kẻ nợ nần túng quẫn, thường sinh ý niệm bất chính.

Hôm đó có kẻ toan bắt cóc ta, Lý Hạ Vân thân mang trọng thương vẫn cứu được ta trở về.

Đợi đến lúc ta được phép vào thăm, thương tích của hắn đã đỡ hơn nhiều.

Ta ngồi bên giường, tay cầm ấm nước, thấy đầy mình vết thương của hắn thì luống cuống không biết xoay xở ra sao.

“Tiểu thư đến đưa nước cho ta ư?”

Hắn hất cằm về phía ấm nước nơi tay ta, ta chìa ấm nước tới, hắn lại chẳng nhận.

“Vết thương đau, e rằng… phải có người đút.”

“Ngươi muốn uống thì uống, đây là hồng trà thượng hạng!” Ta giận dỗi toan dốc cả bình vào miệng mình. Hắn nhanh tay giữ lấy cổ tay ta, liền ghé miệng kề vào.

Hắn ngẩng lên, nước trà ấm áp men theo cần cổ run run chảy xuống.

“Đa tạ tiểu thư, ngọt lắm.”

Hắn đưa mu bàn tay quệt ngang miệng, trong mắt phảng phất vẻ chẳng hề trong trắng.

Mặt ta nóng bừng, ấp úng quay đi, không dám ngoái đầu nhìn lại.

Sau đó, ta theo cha mẹ lên chùa trên núi cầu phúc.

Nhân lúc không ai để ý, ta khấn xin sư thầy một sợi dây bình an.

Lần kế khi hắn cùng ta luyện kiếm, ta liền đeo sợi dây ấy lên cổ tay hắn.

“Ngươi xốc nổi lắm, đây là để hộ thân. Ngươi phải bình an mới bảo hộ ta được, rõ chưa?”

Lý Hạ Vân cúi đầu ngắm sợi tơ đỏ, hồi lâu mới thốt ra một chữ:

“Xấu.”

Ta giận không chịu nổi, đấm cho hắn một cái:

“Xấu cũng phải đeo! Dám tháo ra thử xem!”

02

Biến cố đến nhanh như chớp.

Hôm đó nắng chan hòa, ta chặn hắn lại khi thấy hắn cầm hộp thức ăn chuẩn bị mang sang thư phòng.

“Gì ngon thế? Cho ta nếm với!”

Thì ra là bánh ngọt quế hoa ở tiệm Liêu Ký, vẫn còn bốc khói thơm.

Hắn mấp máy môi, chau mày định giật lại chiếc hộp trên tay ta.

“Ngươi keo kiệt thế, ta chỉ ăn một miếng thôi.” Ta vừa nói vừa vớ lấy một miếng bỏ vào miệng. Hắn không kịp ngăn, tay vẫn khựng trong không trung.

“Ta… ta đi lấy nước cho ngươi.”

Hắn cúi gằm chạy đi. Quả thật ta bị nghẹn, đang vỗ ngực giục:

“Mau về nhé!”

Thế rồi hắn đi biệt.

Ta không đợi được chén nước của hắn, chỉ đợi cơn đau quặn xé và màn đêm đen thẳm kéo dài.

Bánh ngọt có độc, ta trúng độc mà mù lòa.

Phụ thân tức tốc mời danh y khắp nơi, nhưng rốt cuộc chỉ một kết luận:

Không thay mắt, e rằng ta chẳng qua nổi mùa đông năm ấy.

Tin đồn lan nhanh, có một nha hoàn tình nguyện hiến mắt cho ta. Nàng nói, nếu chẳng được cha mẹ ta mua về, ắt hẳn nàng đã chế/t dần chế/t mòn nơi chốn yên hoa phấn bụi.

Phụ thân cho nàng món bạc lớn, mẫu thân nâng thân phận nàng, còn gả vào một nhà tử tế để nàng có chốn nương nấu.

Ấy vậy mà chốn kinh thành bắt đầu rộ lời đồn:

Nào là cha mẹ ta giàu có lại bất nhân, cậy thế hà hiếp, giế/t người cướp mắt chữa bệnh cho con.

Một thời gian ngắn, nhà họ Giang bị người đời công kích, việc làm ăn sa sút, rồi lâm vào cảnh tứ bề đổ vỡ.

Giang sơn sụp đổ, bọn ta buộc phải lánh nạn trong trăm bề khốn khó.

Mẫu thân ta vốn được nuôi nấng trong nhung lụa, nay bôn ba gian khổ, chẳng bao lâu đổ bệnh nặng. Ta lần lượt đến gõ cửa từng thầy lang, khấu đầu van nài họ cứu, song không một ai đáp.

Bà ra đi trong vòng tay ta. Ta cứ ôm chặt bà mãi, chẳng nỡ buông.

Ngày bé bà ôm ta, ngày cuối cùng ta ôm bà, sao mà nhẹ bẫng, có lẽ vì đến lúc lâm chung, bà vẫn chẳng được no dạ.

Về sau, ta chạy theo một nửa cái bánh nát mà tới bên cỗ xe ngựa, phụ thân ấn đầu ta quỳ xuống.

Kẻ ngồi trên xe, xiêm y gấm vóc, chính là thiếu niên năm nào, nay đã khoác lên mình dáng vẻ cao sang.

Qua rèm xe, hắn liếc mắt nhìn ta, rồi cả đời ta kẹt lại chốn kinh thành.

Ta còn nhớ bụi đường ngày ấy mịt mù, chưa từng khi nào ta chạy xa đến thế, ngã mấy bận mà gối trầy rớm má/u.

Tối đó, trong phòng của Lý Hạ Vân, hắn cẩn thận nâng chân ta, bôi thuốc. Dược thủy gột vào vết thương đau đớn, nhưng ta chẳng dám động đậy.

“Từ nay về sau, ngươi ở lại phòng ta.”

Hắn đưa ta một tấm khăn che mặt, gườm gườm đôi mắt ta:

“Chỉ để lộ đôi mắt, chớ để ta thấy gương mặt ngươi.”

Chợt ta sáng tỏ tất cả.

Triều đình năm xưa có một vị đại tướng quân họ Lý, oai hùng lừng lẫy, song sa vào thế kình khốn giữa Thái tử và Tam hoàng tử. Cuối cùng, vị tướng ấy đột tử trong nhà, mang tiếng “bạo bệnh.”

Lý Hạ Vân chính là con trai duy nhất của đại tướng quân.

Cha ta đã dốc hết sản nghiệp phò Thái tử, sớm thành cái gai nơi mắt Tam hoàng tử. Còn hận ý trong tim Lý Hạ Vân lại là mũi kiếm sắc trong tay Tam hoàng tử.

Tam hoàng tử giúp hắn phục hưng gia tộc, hắn lại thay Tam hoàng tử đẩy Giang gia ta đến bờ diệt vong.

Mối mua bán ấy, quả là thật xứng.

Còn thị nữ đã hiến mắt cho ta, chính là người mà hắn giấu trong phòng, tên gọi Oanh Nương.

Lúc này ta mới mơ hồ nhận ra, dạo trước mỗi lần hắn bị thương hay ốm đau, đều do Oanh Nương ân cần đưa thuốc. Khi bị ta phạt đứng, cũng là Oanh Nương lén đem trà nước cho hắn.

Kế sách của Tam hoàng tử khuyết hai con mắt, Oanh Nương bèn xung phong tiến thân.

Thì ra, giữa họ đã sớm có tình ý sâu đậm như vậy.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.