Phiếu Làm Lành Cuối Cùng

Chương 2



3

Tôi tắt điện thoại, bình thản đóng máy tính:

“Không có gì. Em chỉ trao đổi với thầy về một vụ ly hôn, thầy muốn hỏi ý kiến em thôi.”

Nghe vậy, Phó Kỳ Niên mới thở phào, đưa túi giấy trong tay cho tôi:

“Cái này cho em.”

Nhìn hoa văn in trên túi, tôi lập tức nhận ra đây là tiệm bánh ngọt tôi thích nhất.

Trước lúc kết hôn, chỉ cần tôi dỗi, anh sẽ chạy đến tiệm này mua bánh về dỗ dành.

Quán này nổi tiếng đông khách, một lần mua phải xếp hàng đến tận hai tiếng.

Dù mưa hay nắng, chỉ cần tôi “thèm,” anh nhất định tự mình đi mua.

Đôi lúc tôi thương anh, khuyên anh gọi dịch vụ giao hàng.

Anh liền nói:

“Hi Hi, không sao mà. Vì em, anh sẵn sàng làm tất cả.”

Nhớ lại chuyện xưa, tôi thấy ấm lòng, vô thức mỉm cười nhận túi giấy:

“Không ngờ anh vẫn nhớ… Đây là gì thế?”

Vừa mở ra, tôi bỗng chết sững, linh tính có gì chẳng lành.

Bên trong không phải bánh như tôi tưởng, mà là hai bộ quần áo dính mùi rượu nồng:

Một chiếc áo vest của anh và chiếc váy mà Hà Thư Dao mặc tối nay.

Trước ánh mắt kinh ngạc của tôi, Phó Kỳ Niên hiếm hoi tỏ vẻ ngại ngùng:

“Quần áo của Dao Dao bị bẩn rồi, anh nghĩ dù gì em cũng quen làm việc nhà, một bộ với hai bộ khác gì nhau, nên tiện tay mang về để em giặt luôn.”

Nói rồi, như sực nhớ ra điều gì, anh lại tỏ vẻ đương nhiên:

“Cùng lắm anh dùng thêm một tấm phiếu làm lành là xong, dù sao vẫn còn nhiều mà, khỏi để em nghĩ linh tinh.”

Mọi suy nghĩ trong tôi như sụp đổ vì câu nói ấy.

Tôi muốn bảo anh biết:

Phó Kỳ Niên ơi, không còn nhiều nữa đâu.

Trong 99 tấm, chỉ còn duy nhất một tấm thôi.

Nhưng nghĩ rồi lại thôi. Tôi lẳng lặng nhìn anh thật lâu, sau đó cầm quần áo bỏ vào máy giặt.

Trước kia, để đảm bảo đồ của anh luôn phẳng phiu, tôi chưa từng dùng máy, lúc nào cũng giặt tay cẩn thận từng chút một.

Nghĩ lại mới thấy mình ngốc, cái gọi là “đảm đang” của tôi, trong mắt anh chẳng khác nào một người giúp việc không công.

Tôi bật cười tự giễu, đóng cửa phòng giặt rồi về thẳng phòng ngủ.

Thấy tôi quay lại quá nhanh, anh sững sờ:

“Sao mau thế? Giặt sạch chưa? Đây là chiếc váy Dao Dao thích nhất, anh hứa với cô ấy em sẽ giặt sạch.”

Tôi “ừ” một tiếng, bắt đầu đánh răng rửa mặt.

Trong đầu lại thầm tính xem có tiệm giặt ủi nào nhận đến lấy đồ tận nơi không.

Đang suy nghĩ, bỗng bên ngoài vang lên tiếng chuông điện thoại quen thuộc.

Phó Kỳ Niên liếc qua phản ứng của tôi, rồi cầm máy chạy ra ban công.

Tôi lẳng lặng theo sau, vừa khéo nghe giọng Hà Thư Dao nũng nịu:

“Phó Tổng, chiếc bánh anh mua thật ngon quá! Em chưa bao giờ được ăn bánh nào ngon như thế. Có điều xếp hàng lâu vậy, em thấy xót lắm.”

Phó Kỳ Niên nhìn lướt vào phòng ngủ, nhẹ giọng cưng chiều:

“Không sao, chỉ cần em muốn ăn, anh lúc nào cũng sẵn lòng mua cho em.”

“Vì em, anh tình nguyện.”

Đầu dây bên kia cười khúc khích, giọng ỏn ẻn:

“Vậy còn chiếc váy của em? Nhờ Lâm tiểu thư giặt, như thế có khiến anh khó xử không? Em không muốn làm anh bận lòng…”

Phó Kỳ Niên khẽ cười:

“Khó xử gì chứ, cô ấy quen làm mấy việc đó rồi. Còn em, tay đẹp thế, làm việc nặng nhọc anh xót xa.”

Tôi sững người, vô thức nhìn xuống đôi tay mình.

Vì đã quen làm việc nhà nên da tay tôi chai sần, xấu xí hơn hẳn, cũng chẳng trách anh chê.

Không muốn nghe thêm, tôi chật vật trở vào phòng tắm.

Mười phút sau, Phó Kỳ Niên gõ cửa:

“Lâm Hi, trong công ty có việc gấp, anh phải đi ngay. Em ngủ sớm nhé.”

Tôi “ừ” một tiếng.

Trước lúc anh ra khỏi cửa, tôi bỗng gọi giật lại:

“Phó Kỳ Niên, nếu tối nay anh không về, em có thể dùng một tấm phiếu làm lành không?”

Nhìn anh, tôi vẫn chưa kịp lau hết nước đọng nơi khóe mắt.

Động tác anh khựng lại, rồi rất nhanh quay đầu đáp:

“Được chứ.”

4

Anh nở nụ cười nhẹ:

“Em yên tâm, trước mười hai giờ đêm anh sẽ về, chắc chắn không dùng tới phiếu làm lành đâu.”

Nhìn khuôn mặt anh không mấy khác biệt so với năm năm trước, tôi cố nén cay đắng, khẽ đáp:

“Vâng, em sẽ chờ.”

Còn ba tiếng nữa là đến nửa đêm.

Tôi trả tiền dịch vụ mua giúp một chiếc bánh kem.

Trợ lý Tiểu Trịnh của anh vừa đăng một bài phàn nàn lên mạng xã hội, nói mình vẫn còn phải tăng ca, cả công ty chỉ còn mỗi cậu ấy.

Phó Kỳ Niên gửi tin nhắn cho tôi:

“Anh vừa đến công ty, sẽ về sớm thôi.”

Còn hai tiếng nữa đến nửa đêm.

Tôi dọn dẹp album ảnh, tình cờ thấy một tấm hình chụp khoảnh khắc anh cầu hôn.

Tôi nổi hứng đăng một dòng trạng thái:

“Chớp mắt mà đã năm năm rồi.”

Anh lập tức bình luận:

“Không chỉ năm năm thôi đâu.”

Kèm theo đó là một bức ảnh chụp bầu trời đêm:

“Đêm nay rất đẹp, khiến anh nhớ đến em.”

Tôi không trả lời.

Bởi tôi biết, tòa cao ốc lấp lánh trong ảnh không nằm gần công ty, mà ở trung tâm thành phố – nơi có nhà hàng lãng mạn nhất thành phố này.

Hà Thư Dao cũng không nhịn được, đăng một dòng trạng thái chỉ mình tôi có thể xem:

“Người ta nói anh đã cưới được bạch nguyệt quang, nhưng rốt cuộc, em mới là đóa hồng đỏ của anh.”

Bên góc trái bức ảnh, bàn tay trái của Phó Kỳ Niên – không đeo nhẫn cưới – hiện rõ mồn một.

Còn một tiếng nữa là đến nửa đêm.

Tôi co ro trên sofa, vừa xem lại video đám cưới của chính mình năm xưa, vừa ăn từng thìa bánh kem được ship tới.

Nhưng không hiểu sao, càng ăn lại càng mặn chát.

Tôi nghĩ, sau này chắc tôi sẽ không bao giờ muốn ăn món này nữa.

Còn nửa tiếng nữa là đến nửa đêm.

Phó Kỳ Niên không nhắn thêm bất kỳ tin nào.

Tôi cũng chẳng chủ động làm phiền, lẳng lặng thu dọn hành lý.

Còn một phút nữa là đến nửa đêm.

Tôi rút tấm phiếu cuối cùng trong hũ, toan xé đi.

Bỗng ngoài cửa vang lên tiếng gõ dồn dập.

Tôi dừng tay, vội ra mở cửa.

“Chào cô, đây là món quà anh Phó Kỳ Niên gửi đến, phiền cô ký nhận.”

Nhân viên giao hàng trao cho tôi một chiếc hộp trang sức, niềm nở chào.

Cùng lúc đó, tin nhắn của anh cũng bật lên:

“Xin lỗi, đêm nay anh phải ở lại công ty. Em cứ tùy ý dùng phiếu làm lành, mai về anh sẽ mua bánh kem mà em thích.”

Tôi còn đang chưa kịp trả lời, vô tình đụng trúng kệ sách.

Khung ảnh cưới đặt suốt năm năm đổ ầm xuống, mảnh kính vỡ vụn văng khắp sàn.

Nhân viên giao hàng hoảng hốt:

“Cô ơi, có cần tôi giúp dọn dẹp không?”

Tôi lắc đầu, nhắn lại một tin cuối cho anh:

“Không cần bánh kem nữa đâu, Phó Kỳ Niên, phiếu làm lành dùng hết rồi.”

“Chúng ta ly hôn thôi.”

Vừa gửi đi, hàng trăm tin nhắn dồn dập đổ về điện thoại tôi.

5

Tôi không quan tâm tới những cuộc gọi và tin nhắn đó, tắt nguồn luôn.

Kể từ giây phút này, cuộc hôn nhân năm năm của tôi và Phó Kỳ Niên coi như chấm dứt.

Ở khách sạn, khi đọc được lời nhắn cuối, Phó Kỳ Niên điên cuồng gọi lại, hết lần này đến lần khác:

“Ly hôn ư? Đừng đùa thế chứ, còn nhiều phiếu làm lành như vậy sao có thể hết nhanh thế được?”

“Em không thích quà anh tặng hả? Anh sẽ chọn lại cho em cái khác.”

“Lâm Hi, nghe máy đi, chúng ta nói chuyện tử tế.”

“Sao em tắt máy? Em giận thật sao?”

Anh vẫn không tin tôi sẽ dứt khoát bỏ mặc anh như thế.

Chỉ đến khi nghe tiếng tổng đài “thuê bao quý khách…” lặp đi lặp lại đến 39 lần, anh mới bắt đầu hoảng.

“Không thể nào… lúc ra ngoài cô ấy vẫn rất bình thường…”

Cảnh tượng tôi bình thản nhắc đến “phiếu làm lành” trong đầu anh lúc này bỗng trở nên đáng sợ.

Bình thản đến mức… như thể đã hoàn toàn hết hy vọng.

Nghĩ vậy, anh vơ lấy quần áo, nhanh chóng chạy khỏi phòng.

Hà Thư Dao choàng tay qua cổ anh, nũng nịu:

“Phó Tổng, anh hứa tối nay sẽ ở lại với em…”

Anh nôn nóng gạt cô ta ra, không nói lời nào mà phi ra ngoài.

Trên đường, anh liên tục bấm gọi số của tôi, nhưng chẳng một lần nào tôi bắt máy.

Vừa về đến nhà, vì bước quá vội, anh dẫm thẳng lên mảnh kính vỡ.

Thanh âm chói tai của kính cọ sàn vang lên, lúc này anh mới nhận ra dưới chân là gì.

Là ảnh cưới của chúng tôi.

Kính vỡ khắp nơi làm gương mặt hai đứa trong ảnh trầy xước, giống như cuộc hôn nhân này đã tan thành mảnh vụn.

Anh chậm rãi quỳ xuống, nhặt tấm hình lên.

Từng mảnh kính được gỡ ra cẩn thận.

Trong ảnh, chàng trai và cô gái trẻ đang nhìn nhau cười, nụ cười ngọt ngào đến mức khiến mắt anh cay xè.

Đặt khung ảnh lại chỗ cũ, anh lao đi tìm tôi khắp nhà.

Đến khi thấy tủ quần áo trống trơn, anh mới chấp nhận sự thật: tôi đã rời đi.

Anh ngồi bệt xuống sàn phòng khách, ánh mắt vô hồn dán lên màn hình TV.

Trên đó, video cầu hôn lặp đi lặp lại, như vớt vát chút tàn dư cuối cùng về sự hiện diện của tôi.

Anh cúi gục đầu, ngón tay bấu chặt tóc, cố gắng suy nghĩ xem tôi có thể đang ở đâu.

Đảo mắt nhìn quanh, anh chợt thấy trong thùng rác gần sofa có gì đó rất quen thuộc.

Là những mảnh giấy màu hồng nhạt.

Chỉ mới lướt qua, anh đã lập tức nghẹt thở, vì quá đỗi quen thuộc.

Anh cúi xuống, mặc kệ vết bẩn do bánh kem còn sót, từng chút một nhặt chúng lên, cẩn thận ghép lại.

Tổng cộng vừa đủ 99 tấm phiếu làm lành.

Anh nhớ lại hình ảnh năm năm trước, chính tay anh ôm lấy xấp phiếu làm lành, hùng hồn hứa hẹn:

“Lâm Hi, em yên tâm, anh sẽ không bao giờ để em phải dùng đến.”

Vậy mà hai năm nay, kể từ khi Hà Thư Dao xuất hiện, anh tùy tiện đem những tấm phiếu đó ra sử dụng, phung phí hết lần này đến lần khác.

Anh vốn là người rất nhạy với con số, nhưng đứng trước Hà Thư Dao, anh dường như quên bẵng mất 99 là hữu hạn.

Mỗi lần thất hẹn, anh chỉ dùng quà cáp đắt đỏ để chuộc lỗi, nghĩ rằng như vậy là xong, thậm chí còn chẳng cảm thấy bản thân sai ở đâu.

Nghĩ đến đó, ánh mắt anh dừng lại trên kệ trưng bày nơi phòng khách.

Nơi đó chất đầy những món quà anh tặng tôi bấy lâu.

Nhìn kỹ hơn, sẽ thấy có đến ba bộ trang sức giống hệt nhau được đặt ngay chính giữa tủ kính.

Một trong số đó có hóa đơn ghi ngày mua chính là ngày hôm qua.

Chợt anh nhớ lại chiếc khăn choàng Colips anh vừa tặng cho “cô thư ký bé thỏ” hôm trước – vì thấy cô ấy lạnh, anh ngay lập tức cho người bay sang Ý đặt làm, rồi giao đến tận tay cô trong đêm.

Bất kể giá trị hay sự chân thành, món quà đó đều bỏ xa cả tủ đồ trang sức lặp đi lặp lại dành cho tôi.

Giây phút này, anh rơi vào khoảng lặng mênh mang:

Từ bao giờ tình yêu duy nhất anh dành cho tôi lại biến thành sự đãi bôi rẻ tiền như vậy?

Đêm hôm đó, anh ngồi ở phòng khách, uống cạn những chai rượu trong tủ, mà vẫn chẳng tìm được đáp án mình muốn.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.