Phiếu Làm Lành Cuối Cùng

Chương 1



1

Kết hôn năm năm, tôi và Phó Kỳ Niên vẫn chưa có con.

Hôm nay là tiệc mừng Tập đoàn Phó giành được dự án ở phía Đông thành phố.

Cũng là ngày thứ chín kể từ khi tôi và Phó Kỳ Niên hẹn nhau chính thức bước vào giai đoạn chuẩn bị mang thai.

Thế nhưng, khi cô thư ký “thỏ trắng” của Phó Kỳ Niên lỡ tay hất đổ tháp rượu champagne, làm rượu văng đầy người đối tác, phản ứng đầu tiên của anh lại là che chở cô ta ra phía sau.

Rồi anh không ngần ngại chỉ đạo tôi:

“Lâm Hi, mau xin lỗi Tổng Giám đốc Lưu đi.”

Tôi sững lại, không thể tin vào tai mình.

Phía đối tác cũng nhíu mày, tức giận chỉ vào Hà Thư Dao:

“Phó Tổng, rõ ràng là cô này sai, tôi chỉ cần cô ta xin lỗi.”

Hà Thư Dao mắt đỏ hoe, níu lấy tay áo Phó Kỳ Niên như đang chịu ấm ức lớn lắm.

Phó Kỳ Niên dịu dàng vỗ về bàn tay đó, rồi ngoảnh sang nhìn tôi, chẳng màng gì đến đúng sai:

“Còn đứng đơ ở đó làm gì, mau rót rượu mời Tổng Giám đốc Lưu đi. Một ly không đủ thì hai ly, hai ly không đủ thì ba, nhất định phải để ông ấy nguôi giận.”

Anh quên mất chúng tôi đang chuẩn bị mang thai.

Hoặc có thể, anh không hề bận tâm.

Những người xung quanh bắt đầu xì xào, nhìn tôi với ánh mắt đầy ái ngại.

Ai cũng biết rõ lỗi này không phải của tôi.

Cũng chẳng ai không nhận ra Phó Kỳ Niên quyết tâm bênh vực Hà Thư Dao đến mức nào.

Tôi vốn định từ chối, nhưng Phó Kỳ Niên dường như đã lường trước, liền làm một khẩu hình:

“Phiếu làm lành.”

Năm xưa, để cưới được tôi, anh đã cầu hôn 99 lần, và tôi cũng từ chối anh 99 lần.

Tưởng rằng anh sẽ bỏ cuộc, nhưng đến lần cầu hôn thứ 100, anh mời hết gia đình và bạn bè của tôi đến, long trọng tuyên thệ:

“Lâm Hi, đời này anh chỉ nhận định duy nhất một mình em. Nếu em không gật đầu, anh sẽ tiếp tục cầu hôn, cầu đến khi nào em đồng ý mới thôi.”

Cuối cùng, tôi bị tình yêu kiên trì ấy làm cảm động và gật đầu chấp nhận.

Để đáp lại tấm chân tình đó, đêm tân hôn, tôi đặt làm riêng 99 tấm “phiếu làm lành”.

Chúng tôi hứa với nhau: chỉ cần những tấm phiếu này chưa dùng hết, chúng tôi sẽ không bao giờ chia tay.

Ba năm đầu hôn nhân, Phó Kỳ Niên rất trân trọng chúng, không dùng đến một tấm nào.

Mãi đến khi Hà Thư Dao xuất hiện, chỉ vỏn vẹn hai năm, anh đã dùng hết 96 tấm.

Bây giờ là tấm thứ 97.

Ngón tay tôi đang cầm ly rượu khẽ run lên, tôi nở một nụ cười gắng gượng rồi bước đến trước mặt Tổng Giám đốc Lưu:

“Tổng Giám đốc Lưu, tôi kính ông một ly.”

Đối tác thở dài, chỉ bảo tôi uống một ngụm lấy lệ.

Thế nhưng, tôi vẫn cười và uống cạn cả ly rượu vang đỏ.

Trong khóe mắt, tôi thoáng thấy Phó Kỳ Niên âu yếm khẽ chạm lên mũi Hà Thư Dao, giọng nói dịu dàng:

“Cô ngốc, lần sau đừng chạy nhanh thế. Lỡ bị thương thì phải làm sao?”

Hà Thư Dao nắm lấy tay anh, ánh mắt tràn ngập niềm vui:

“Biết rồi mà Phó Tổng, anh đối với em thật tốt.”

Phải, anh thật tốt với cô ấy.

Vị rượu nghẹn lại nơi cuống họng, cay xè khiến mắt tôi rưng rưng.

Không sao…

Tôi tự nhủ với lòng.

Dù sao cũng chỉ còn hai tấm phiếu nữa thôi.

2

Tiệc rượu kết thúc, tôi theo thói quen mở cửa ghế phụ để lên xe.

Vừa chạm vào tay nắm cửa, liền nghe tiếng “cạch” khóa xe.

Phó Kỳ Niên hạ cửa kính, lạnh lùng nhìn tôi:

“Em gọi xe đi. Xe anh vừa rửa, người em đầy mùi rượu, hôi chế/t đi được.”

Hình như anh đã quên mất rượu trên người tôi bắt nguồn từ ai.

Cái nhìn chán ghét của anh còn rõ ràng hơn cả đèn đường.

Nếu như là trước đây, chắc hẳn tôi sẽ hoảng sợ đi tìm nước súc miệng, khóc lóc giải thích với anh rằng: chỉ là chút mùi rượu thôi, không nặng lắm đâu.

Hoặc có khi tôi sẽ đứng giữa đường mà òa khóc, mắt đỏ hoe chất vấn anh: sao lại bắt em thay mặt cô ta xin lỗi?

Nhưng lần này, tôi chỉ mỉm cười gật đầu:

“Được, anh lái xe cẩn thận.”

Bàn tay đang nắm vô lăng của anh thoáng cứng lại, anh vô thức nhìn sang tôi:

“Lâm Hi, em…”

Vừa dợm mở lời, Hà Thư Dao đã vui vẻ chen vào, đẩy nhẹ tôi ra:

“Phó Tổng, em sắp xếp xong rồi, chúng ta đi nhé?”

Cô ta khoác áo vest của Phó Kỳ Niên, vết rượu chưa khô trên váy bốc mùi cồn nồng nặc.

Có lẽ là lúc va vào tháp champagne ban nãy.

Nhưng Phó Kỳ Niên chẳng hề tỏ vẻ khó chịu, còn đích thân mở cửa, cẩn thận giúp cô ta khoác chặt áo hơn:

“Ngoài trời lạnh, cẩn thận kẻo bị cảm.”

Làm xong tất cả, anh mới chợt nhớ tôi vẫn đang ở đây, ánh mắt lộ rõ vẻ áy náy:

“Em đừng hiểu lầm. Anh chỉ thấy Dao Dao là con gái, tuổi còn trẻ, nên muốn quan tâm nhiều hơn.”

Tôi gật đầu:

“Em hiểu mà.”

Thấy anh có vẻ chưa tin, tôi bổ sung:

“Dù sao anh cũng dùng phiếu làm lành rồi, em sẽ không giận đâu.”

Đôi mắt anh khựng lại, vẫn muốn nói gì đó, nhưng Hà Thư Dao liền hắt hơi, lập tức thu hút sự chú ý của anh.

“Em về sớm nhé.”

Buông lại câu đó, hai người họ cứ thế lái xe đi.

Tôi nhìn theo bóng xe khuất dần, khẽ rùng mình vì cơn gió lạnh.

Về đến nhà, tôi lục lại chiếc hũ tiết kiệm đựng phiếu làm lành.

Nếu như trước đây, chỉ cần với tay là có thể lấy được, vậy mà giờ, tôi phải loay hoay mãi mới lấy ra được một tấm.

Xé vụn tấm phiếu thứ 97, tôi mở máy tính bắt đầu soạn thảo đơn ly hôn.

Để chắc chắn, tôi gọi cho thầy hướng dẫn của mình:

“Thầy ơi, nếu con muốn ly hôn với Phó Kỳ Niên, khâu phân chia tài sản làm sao cho phù hợp ạ?”

Thầy rất ngạc nhiên trước quyết định này:

“Ly hôn? Sao vậy? Cả trường ai chẳng biết năm xưa để theo đuổi con, Kỳ Niên đã cầu hôn đến 99 lần, chuyện đó vẫn là giai thoại mãi đến giờ còn gì. Sao lại ly hôn được?”

Đúng vậy, sao lại đến mức này chứ?

Có lẽ là bắt đầu từ những vết nước hoa lạ ngày càng nồng trên áo anh.

Từ việc anh thường xuyên không về nhà.

Từ lúc những tấm phiếu làm lành trong hũ tiết kiệm lần lượt biến mất vì Hà Thư Dao.

Tôi biết chúng tôi chẳng thể quay lại như xưa.

Thấy tôi im lặng, thầy không khuyên nữa, chỉ hỏi:

“Vậy đơn ly hôn để thầy giúp con viết nhé? Con cần khi nào?”

Tôi nhìn chiếc hũ, giọng rất nhẹ:

“Đợi khi Phó Kỳ Niên dùng hết hai tấm cuối cùng.”

Vừa dứt lời, cửa phòng bỗng bật mở.

“Cơ hội gì?”

Phó Kỳ Niên xách một túi giấy bước vào, giọng đầy nghi hoặc.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.