Màn Kịch Kết Thúc

Chương 1



01

Tôi đã dành trọn một giờ để đọc hết nhật ký tình yêu mà Tạ Đình Hạc lưu giữ.

Đầu óc tôi trống rỗng, chỉ biết liên tục phủ nhận mọi chuyện.

Điều này sao có thể chứ?

Không thể nào!

Nhưng từ mối quan hệ đã được xác định từ năm 18 tuổi, những bức ảnh thân mật, đến cả lịch sử trò chuyện chưa hề bị xóa, tất cả đều trần trụi nói rõ ràng cho tôi:

Đều là sự thật.

Một tuần trước lễ cưới, Tạ Đình Hạc bất ngờ thú nhận với tôi rằng anh ấy có một cô bạn lâu năm, là con gái của một gia đình bạn bè cũ, muốn cô ấy về nước để chứng kiến hôn lễ của chúng tôi.

Chúng tôi yêu nhau ba năm, nhưng đây là lần đầu tiên tôi nghe anh ấy nhắc đến cô gái này.

Nghĩ đi nghĩ lại, trong lễ cưới có thêm một cô cháu làm phù dâu cũng không sao. Thế là tôi đồng ý.

Ngày Tạ Thư Nghi trở về, Tạ Đình Hạc tự mình đi đón, buổi tối còn tổ chức một buổi tiệc.

Trên bàn ăn, mọi câu chuyện đều xoay quanh cô ấy: nào là hoàn cảnh xuất thân bi thảm của cô ấy, nào là Tạ Đình Hạc đã chăm sóc cô ấy như thế nào.

“Chị dâu, tên của con bé cũng do anh Hạc nhà chị đặt đấy.”

Tôi hơi bất ngờ: “Thật sao?”

“Cha nó lăng nhăng bên ngoài sinh ra nó, ông bà nội thì cảm thấy mất mặt, giao luôn đứa bé cho bảo mẫu, chỉ cần không chế/t đói là được. Tên cũng đặt qua loa, gọi là A Hoa, nghe quê mùa lắm!”

“Lúc ấy anh Hạc còn đang học cấp ba, thấy con bé bị bảo mẫu ngược đãi, liền báo cảnh sát, còn bảo mỗi tuần sẽ đến thăm. Nhờ thế mà ông bà nội nó mới chịu quan tâm hơn một chút.”

“Đúng vậy, nếu không có anh Hạc, con bé Thư Nghi chắc không biết sẽ ra sao nữa.”

Tôi nhìn Tạ Thư Nghi.

Cô gái trẻ cúi đầu, trông vừa đáng thương vừa mong manh.

“Được rồi.” Tạ Đình Hạc khó chịu nói, “Đàn ông lớn rồi, đừng có lôi chuyện trẻ con ra bàn. Ăn cơm đi.”

Sau đó, tôi vào nhà vệ sinh và tình cờ gặp Tạ Thư Nghi.

Cô ấy đang hứng từng vốc nước lạnh tạt lên mặt, trông như có điều phiền muộn.

Tôi nhất thời mềm lòng, đưa khăn tay cho cô ấy: “Tôi vừa nhắc nhở họ rồi, sau này sẽ không ai nói về chuyện này trước mặt cô nữa.”

Cô ấy ngẩng lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào tôi.

“Cô nhỏ, chúc cô hạnh phúc nhé.”

Tôi sững người cười, lấy từ trong túi ra chiếc vòng tay vốn định tặng mẹ.

“Cảm ơn, tôi tặng cô cái này, mong cô sau này luôn được bình an vui vẻ.”

Tôi thương cảm cho hoàn cảnh của cô ấy, tặng luôn chiếc vòng tay có giá trị không nhỏ.

Nhưng rồi thực tế đã tát thẳng vào mặt tôi.

Sau lưng tôi, không hề hay biết,

cô ấy gọi anh ta là “chú nhỏ,” còn anh ta gọi cô ấy là “nhóc con.”

Đó là cách họ tán tỉnh nhau, và tôi, chính là con ngốc trong trò chơi tình ái của họ.

02

Lúc này, WeChat bật lên một tin nhắn:

[Chú nhỏ, lần cuối cùng con nói rõ, con sẽ không làm phù dâu cho chú.]

[Con không thể đứng nhìn chú cưới người khác được.]

[Chuyến bay tối nay, con đi rồi, đừng tìm con nữa.]

Từ phòng khách vang lên tiếng mở khóa, tôi vội lau nước mắt rơi trên màn hình điện thoại, quay lại video toàn bộ nội dung tin nhắn và đánh dấu là chưa đọc.

Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tạ Đình Hạc cởi áo vest, mỉm cười xắn tay áo:

“Vui quá, hôm nay để anh xuống bếp.

“Thanh Thanh, lại đây buộc giúp anh cái tạp dề nào.”

Tôi hít sâu một hơi:

“Không cần đâu, em ăn rồi.”

“Ăn gì vậy?”

Tạ Đình Hạc quay lại ôm eo tôi, trêu đùa:

“Vậy là chiều nay em lén hẹn hò với ai?”

“Không có, ở công ty, em ăn tạm chút thôi.”

Tôi nói dối và lần đầu tiên đẩy anh ta ra.

Tạ Đình Hạc chẳng hề nhận ra sự bất thường của tôi:

“Vậy cũng được, vừa hay anh có việc, em không cần đợi, ngủ sớm đi nhé.”

Anh ta vào thư phòng, không lâu sau đã bước ra, vẻ mặt ảm đạm.

Nhưng vẫn mỉm cười nói với tôi:

“Thanh Thanh, công ty có việc, anh phải đi một chuyến.

“À đúng rồi, bản chỉnh sửa thứ ba của váy cưới đã xong, mai chúng ta dành thời gian đi thử lại nhé.”

Anh ta biết tôi thích một nhà thiết kế nào đó, đã đích thân bay sang Paris mời người về làm váy cưới cho tôi.

Chiếc váy đã chỉnh sửa đến lần thứ ba, và lần nào anh ta cũng đích thân giám sát.

Nhưng sự thật là…

Một chiếc cho Tạ Thư Nghi, và một chiếc cho tôi.

Khi Tạ Đình Hạc rời đi, tôi sờ lên mặt mình và nhận ra tôi đang khóc.

Anh ta chắc chắn đã đến sân bay để đuổi theo cô ấy.

Tôi hít sâu, trong phút chốc như bị ma xui quỷ khiến, liền lẳng lặng đi theo.

Quả nhiên, Tạ Đình Hạc đạp chân ga đến sân bay, thẳng tiến đến phòng chờ hạng sang.

Anh ta nắm chặt tay người kia, đầy sốt sắng:

“Về với anh đi!”

03

“Nhóc con, được không em?”

Anh ấy quá dịu dàng, nhưng nếu bóc lớp vỏ ngoài ấy ra, bên trong chỉ là một thứ dơ bẩn đầy m/á/u.

Tạ Thư Nghi để mặc nước mắt rơi xuống.

“Về để chứng kiến anh cưới Dụ Thanh sao? Để em làm con hồ ly lén lút, không dám gặp ánh sáng sao? Tạ Đình Hạc, em không phải là loại thấp hèn!”

Tạ Đình Hạc nâng mặt cô gái, vành mắt đã đỏ lên:

“Ai nói em là loại thấp hèn? Em thừa biết, em là bảo vật quý giá nhất của anh.”

Tạ Thư Nghi đẩy anh ra:

“Anh nói dối! Khi xưa, anh sắp đính hôn với cô ta nên mới đẩy em ra nước ngoài.

“Em ghét anh!”

Tạ Đình Hạc im lặng một lúc, rồi vẫn nói:

“Đó là vì muốn tốt cho em.

“Sau này chẳng phải anh vẫn thường xuyên đến thăm em sao?”

Tôi bỗng hiểu ra,

hóa ra ngay từ năm họ xác định mối quan hệ, để tránh tôi phát hiện hai người mập mờ, anh đã đưa Tạ Thư Nghi ra nước ngoài.

Thảo nào Tạ Đình Hạc luôn lấy lý do đi công tác nước ngoài.

Có lẽ ở nơi đất khách quê người không ai quen biết,

họ nắm tay nhau không chút kiêng dè, bên cửa sổ đêm khuya ôm hôn thắm thiết.

Tôi đứng bên ngoài, cảm giác nơi lồng ngực như có từng cơn đau âm ỉ.

Họ đang diễn một bộ tiểu thuyết ngôn tình về chuyện người đuổi kẻ chạy, trai tài gái sắc.

Còn tôi thì sao?

Tôi là gì trong câu chuyện này?

Tạ Thư Nghi níu chặt vạt áo anh, khóc đến nỗi càng lúc càng đáng thương:

“Chú nhỏ, chú không thể không cưới cô ấy sao?

“Con không thích cô ấy, cô ấy vừa xuất hiện đã tặng con chiếc vòng tay, tưởng con không biết sao? Những năm qua, chú đã tặng con biết bao thứ tốt đẹp.

“Rõ ràng con là người quen chú trước, là người thích chú trước, tại sao cô ấy lại có được chú? Tại sao cô ấy được đứng bên cạnh chú công khai, còn con thì không?”

“Chúng ta có thể quay lại như trước đây được không? Quay lại lúc chú nắm tay con tập viết tên, lúc chú thay con đi họp phụ huynh được không?”

Nói đến cuối, chỉ còn lại tiếng nức nở ngỡ ngàng, như một đứa trẻ tội nghiệp không xin được viên kẹo.

Tạ Đình Hạc không đành lòng.

Cuối cùng, anh nói:

“Thực ra… cưới cô ấy chỉ là làm bộ thôi.”

“Chờ thêm chút nữa, đợi bọn chú ly hôn, đợi chú làm hỏng một buổi lễ cưới, có lẽ mọi người sẽ chấp nhận em.”

“Thật sao?”

“Bao giờ chú lừa em chứ.”

Cô gái dễ dỗ, giống như tôi, chỉ cần đôi ba lời ngon ngọt, đã theo anh rời đi.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.