“Dĩ Đường…” Phụ thân bước xuống từ xe ngựa, gương mặt nghiêm trọng, “Ninh An hầu… đã gặp chuyện rồi!”
“Tạ Cửu Tự? Chuyện gì đã xảy ra với hắn?” Ta nhận lấy áo choàng của phụ thân, hỏi.
Tạ Cửu Tự là huynh đệ ruột thịt của Hoàng thượng, đứng thứ chín trong số các hoàng tử, cũng chính là vị hôn phu được Tiên Hoàng ban hôn cho ta từ thuở nhỏ.
Phụ thân ta thở dài nặng nề, “Trong cuộc săn thu vừa qua, hắn bị ngã từ lưng ngựa xuống. Thái y nói rằng nửa thân dưới đã bị liệt, chỉ có thể nằm liệt giường.”
“Liệt sao? Tạ Cửu Tự chẳng phải võ công cao cường sao? Chỉ là cuộc săn bắn, sao lại có thể bị thương nặng như vậy?”
“Không rõ. Nghe nói có kẻ ám sát Hoàng thượng, Ninh An hầu đã lấy một chống nhiều, vì thế mới bị thương.” Phụ thân nhìn xung quanh cẩn thận, rồi hạ giọng dặn dò, “Nhưng đó chỉ là tin đồn, cung đình hiện nay đã phong tỏa tin tức, con tuyệt đối không được nói lung tung.”
Ta theo phụ thân vào thư phòng, nhẹ nhàng rót trà, nhíu mày suy tư.
Ai mà gan lớn đến mức dám ám sát Hoàng thượng ngay tại cuộc săn bắn mùa thu?
” Dĩ Đường, chuyện triều đình để quyền quý giải quyết. Phụ thân giờ chỉ lo lắng cho con.” Phụ thân nắm tay ta, mày chau chặt, không giãn ra được, “Vốn dĩ hôn kỳ giữa con và Ninh An Hầu là năm sau, nhưng vì Ninh An Hầu đã liệt giường, Quốc sư đã đề xuất phương án xung hỷ, Hoàng thượng có ý định để con gả vào Hầu phủ vào tháng sau.
Ta sững sờ, “Cái gì?”
Phụ thân dường như đã hạ quyết tâm, lục lọi trong thư phòng, tìm ra một hộp bạc phiếu lớn nhét vào tay ta, “Mẫu thân con đi sớm, ta không thể để con phải đánh đổi cả nửa đời sau của mình. Hãy cầm số bạc này đi Giang Nam, nơi đó có tri kỷ của ta, ông ấy sẽ an bài cho con ổn thỏa.”
“Ta vẫn chưa đáp ứng Hoàng thượng. Dù có xảy ra chuyện gì trong kinh thành, con tuyệt đối không được quay về.”
Nhìn phiếu bạc trong tay, rồi lại nhìn ánh mắt như sắp c/h/ế/t của phụ thân, ta lập tức nhét lại đống bạc vào tay ông, “Phụ thân, người đang nói gì vậy? Con nguyện ý gả vào Ninh An Hầu phủ!”
Ta khẽ nhếch mày, ánh mắt lấp lánh.
Ban đầu, ta vốn không muốn gả cho Tạ Cửu Tự. Nhà họ Tô ta là Thái phó, gả vào Hầu phủ vốn dĩ là trèo cao. Hơn nữa, mỗi lần gặp Tạ Cửu Tự, hắn luôn kiêu ngạo đến khó chịu, chắc chắn gả qua đó ta sẽ bị khinh thường.
Nhưng bây giờ khác rồi, Tạ Cửu Tự bị liệt, không thể làm chuyện vợ chồng, ta sẽ trở thành chủ mẫu của Hầu phủ, đây chẳng phải là một cuộc mua bán quá lời hay sao!
Phụ thân vội vàng nói, ” Dĩ Đường, con không cần phải hy sinh vì nhà họ Tô…”
Ánh mắt ta đầy rực rỡ, “Phụ thân yên tâm, con tự nguyện muốn gả cho Tạ Cửu Tự mà!”
Phụ thân không thể thuyết phục được ta, cuối cùng cũng để ta ở lại kinh thành.
Chiếu chỉ ban hôn của Hoàng thượng cũng rất nhanh được đưa xuống. Ngày mùng hai tháng sau là ngày tốt, để ta và Tạ Cửu Tự nhanh chóng thành hôn.
Ngoài của hồi môn mà phủ Tô chuẩn bị, trong cung cũng chuẩn bị thêm một phần hậu hĩnh như một sự bù đắp, và ta không bỏ qua một xu nào mà nhận hết về mình.
Việc chuẩn bị cho hôn lễ gần như hoàn tất, ta mua một ít dược liệu bổ dưỡng, mang theo tấm thiệp viếng thăm đến Ninh An Hầu phủ. Theo chân quản gia đi qua nhiều vòng quanh co, cuối cùng cũng tới được hậu hoa viên.
Tạ Cửu Tự đang ngồi trên chiếc xe lăn gỗ, bộ y phục màu đen tuyền vốn vừa vặn nay trông rộng thùng thình chảy dài xuống đất. Khuôn mặt sắc lạnh vốn kiêu hãnh giờ đây phủ lên một lớp trắng nhợt, hoàn toàn khác xa với dáng vẻ của một thiên chi kiêu tử ngày trước.
Ta hơi sững lại, ánh mắt không kìm được mà dừng lại trên đôi chân dưới lớp áo đen kia.
Thật sự… bị phế rồi sao?
Tạ Cửu Tự nghiêng đầu, ánh mắt nhàn nhạt gặp ánh nhìn của ta. “Ngươi tới đây làm gì?”
Ta mím môi, đưa ra hộp gỗ đàn hương, “Trong phủ có vài gốc nhân sâm nghìn năm. Dù biết Hầu gia chắc không thiếu những thứ này, nhưng có còn hơn không, nên ta nghĩ nên mang đến đây.”
“Đa tạ tiểu thư Tô đã quan tâm.”
Giọng của Tạ Cửu Tự lạnh lẽo, tay áo khẽ vung lên, ra lệnh cho quản gia nhận lấy chiếc hộp. Trong hậu hoa viên giờ chỉ còn lại hai người, ta và hắn.
Ánh mắt ta không tự chủ được mà lại dừng trên gương mặt nghiêng của hắn. Tạ Cửu Tự, dòng dõi hoàng thất, lạnh lùng kiêu ngạo, ai gặp cũng phải cảm thán rằng Ninh An Hầu danh bất hư truyền.
Chỉ tiếc rằng…
Hắn lạnh nhạt liếc ta một cái, “Bảy ngày nữa là đại hôn, lúc này ngươi đến đây là không hợp lễ nghĩa.”
“Không có gì là không hợp lễ nghĩa cả. Giờ tình thế này thì ai còn để ý gì tới lễ nghĩa chứ…”
Ta lẩm bẩm khẽ, nhưng dưới ánh nhìn băng giá của hắn, lập tức im bặt.
Hắn khẽ cười nhạt, “Gả cho bổn hầu, quả thật là ủy khuất cho ngươi.”
Ta chỉ im lặng, “……”
Tính khí của Tạ Cửu Tự vẫn không thay đổi, thậm chí còn tệ hơn trước. Ánh mắt ta không khỏi lướt đến đôi chân của hắn, không biết hắn bị thương nặng cỡ nào? Chẳng lẽ ngự y đã phóng đại sự việc, hay hắn thực sự không thể đứng dậy được nữa?
Thấy hắn đưa tay về phía bàn đá định rót trà, ta bước lên trước, nhẹ nhàng dâng chén trà lên trước mặt hắn, ngoan ngoãn nói: “Hầu gia lại nói đùa rồi, được gả vào hầu phủ là vinh dự của Tô gia, sao có thể gọi là ủy khuất?”
Hắn khẽ thu ánh mắt, định đưa tay nhận lấy chén trà.
Nhưng chén trà chẳng may nghiêng đi, nước trà nóng hổi đổ tràn lên áo bào màu đen của hắn, những ngón tay thon dài dừng lại giữa không trung.
“Á!” Ta kinh hô một tiếng, vội vàng lấy khăn ra lau, “Xin lỗi Hầu gia, ta không cố ý, ta tưởng ngài đã cầm chắc rồi—”
Những ngón tay với lớp chai sần nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay ta, khiến lời nói của ta bỗng nhiên ngừng lại.
“Tô Dĩ Đường,” ánh mắt lạnh lẽo của Tạ Cửu Tự dừng chặt trên người ta, “Ngươi—”
“Hầu gia!” Quản gia nghe tiếng liền chạy đến, nhìn thấy cảnh tượng này, vội vàng đẩy xe lăn đưa hắn vào trong, “Lão nô sẽ đưa Hầu gia vào thay y phục ngay, tiểu thư Tô cứ tự nhiên.”
Hai bóng dáng dần khuất sau khúc quanh.
Ta cúi đầu, thu lại chiếc khăn tay ướt trong tay. Tạ Cửu Tự đã luyện võ bao năm, ngay cả chén trà vừa đổ cũng không kịp giữ lại, trà nóng đổ lên chân mà không hề phản ứng gì, xem ra hắn thật sự đã bị liệt.
Nhưng với tính cách kiêu ngạo của hắn, chấp nhận việc cưới vợ chỉ để giải trừ vận xui sau khi bị liệt, quả thực là có điều kỳ lạ.
Vừa suy nghĩ vừa bước ra ngoài phủ, ta chợt đụng phải một bóng dáng trong bộ y phục nguyệt nha bạch trước mặt.
“Tô tiểu thư đi đứng nhớ nhìn đường.” Người đối diện mỉm cười, khẽ đưa tay đỡ ta một chút, “Là lo lắng cho lão Cửu quá, đến nỗi bước đi cũng không vững nữa sao?”
Ta ngẩng đầu, bắt gặp gương mặt phong thái ung dung, tựa như mây trời thanh tĩnh sau cơn mưa.
Tạ Thất Minh, Thế Thần hầu, cũng là thất đệ của Hoàng thượng, tính cách hoàn toàn trái ngược với Tạ Cửu Tự, hắn là một hầu gia ôn hòa như ngọc.
Ta hành lễ, nhẹ nhàng gật đầu, “Về tình về lý, ta đều phải lo lắng cho Ninh An hầu.”
Lời nói không chút sơ hở, nhưng Tạ Thất Minh lại có vẻ thoáng chút tiếc nuối, “Nói mới nhớ, năm xưa mẫu thân của nàng và mẫu phi của bổn hầu từng là tri kỷ, còn có ý kết thân. Chỉ là sau này lại để cho tiểu tử lão Cửu được lợi.”
Ngón tay ta khẽ dừng lại một chút, không thể đoán ra ý tứ của Tạ Thất Minh. Năm xưa, mẫu thân của ta, Tiên Hoàng hậu và mẫu phi của Tạ Thất Minh đều là những người bạn tri kỷ, cũng là những tài nữ nổi danh kinh thành.
Sau khi mẫu thân hạ sinh ta, Tiên Hoàng hậu liền đích thân cầu hôn, ban hôn sự cho ta và Tạ Cửu Tự. Vì việc này mà mẫu phi của Tạ Thất Minh từng giận dỗi một phen.
Chuyện hậu cung như thế này, Tạ Thất Minh giờ lại nhắc đến là có ý gì?
“Bổn hầu chỉ nói đùa thôi, Tô tiểu thư không cần để trong lòng.” Tạ Thất Minh khẽ nâng chiếc hộp trên tay, “Bổn hầu đến để mang thuốc cho lão Cửu, hắn dạo này thế nào rồi?”
“Ninh An hầu vừa về phòng nghỉ ngơi, ta cũng không tiện quấy rầy nhiều.”
Tạ Thất Minh khẽ nhíu mày, suy tư nhìn ta, sau đó cười nhẹ, ” Tô tiểu thư sau này đã là đệ muội của bổn hầu, nếu gặp khó khăn gì, cứ tìm đến, bổn hầu nhất định sẽ hết lòng giúp đỡ.”
Ta lại hành lễ, “Đa tạ Thế Thần hầu.”