Yêu Đến Cuối Cùng, Tất Cả Dựa Vào Lương Tâm

Chương cuối



10

Vừa ra khỏi viện, thậm chí còn chưa kịp thay đồ, tôi đã hẹn gặp Tổng Giám đốc Triệu.

Khoảng ba giờ, anh ta lò dò bước vào, áo sơ mi mở hai nút, đeo kính gọng vàng trông như thể dân văn phòng biến chất, chưa ngồi xuống đã nhướn mày trêu chọc:

“Chị Tình, hôm nay em có đẹp trai không?”

Nhưng rồi anh ta sững lại khi thấy vẻ ngoài của tôi:

Mặt mộc nhợt nhạt, tóc rối như tổ quạ, áo sơ mi rộng lùng bùng.

“Trời đất! Chị bị chó rượt à?!”

Tôi gật đầu:

“Không chỉ bị rượt đâu, còn bị cắn một phát nữa cơ. Ghê tởm chết đi được.”

Sau khi nghe tôi kể đầu đuôi, anh ta tròn mắt kinh ngạc:

“Tôi gặp không ít cặp vợ chồng cùng điều hành công ty, mà đến mức ly hôn thật sự thì hiếm.

Chị chắc chắn chứ?”

Trước khi Vương Minh Tuấn biện minh, tôi từng nghĩ ra vô số lý do để thuyết phục bản thân bởi tôi hiểu rất rõ:

mối quan hệ giữa tôi và anh ta không chỉ là vợ chồng, mà còn là cộng sự gắn bó.

Nhiều năm qua, lợi ích tài chính chằng chịt với nhau, không dễ gì cắt đứt.

Nhưng khoảnh khắc anh ta lên tiếng, tôi chợt nhận ra:

đàn ông đã thay lòng, thì dù họ xin lỗi tha thiết, hay ngoan cố chối bỏ, đều ghê tởm như nhau.

Giống như “socola vị phân” và “phân vị socola” —

nghe thôi đã thấy muốn nôn.

Từ lúc anh ta thay lòng, anh ta đã không còn là người tôi có thể giữ lại.

Dù có phải “giết địch một ngàn, tự tổn hại tám trăm”, tôi cũng phải cắt đứt cho sạch.

Tôi nghiêm túc gật đầu:

“Tôi nghĩ kỹ rồi. Nhưng tôi cần anh giúp một việc.”

Tổng Giám đốc Triệu rốt cuộc cũng hiểu chuyện, đứng bật dậy:

“Trời ạ! Thì ra chị canh tôi tới tận đây!

Bây giờ đòi nợ cũng phải chơi chiêu thế này à?”

Tôi biết lấy tiền từ anh ta không dễ.

Vội kéo áo anh ta lại, kéo về ghế:

“Để tôi kể anh nghe một câu chuyện.”

Ngay năm đầu sau kết hôn, tôi và Vương Minh Tuấn cùng sáng lập công ty.

Lần đầu hợp tác, đối tác ôm tiền bỏ trốn.

Chúng tôi gom hết tiền tiết kiệm để trả lương, rồi cho nhân viên nghỉ.

Trên đường ra khỏi đồn công an hôm ấy, hai đứa ôm nhau khóc nức nở.

Khóc xong, ngẩng đầu lên — lại có thêm dũng khí để bắt đầu lại.

Không làm được thì cứ làm đến chết!

Chúng tôi mua một túi lớn bánh bao trắng để trong văn phòng, suốt một thời gian dài đều ăn bánh bao chan nước lọc cầm hơi.

Anh ta ngày ngày gọi điện cho khách hàng, còn tôi chạy đôn chạy đáo tìm các xưởng gia công có thể sản xuất trước, thanh toán sau.

Mà chuyện đó đâu dễ.

Thời buổi này không thấy đặt cọc, ai cũng sợ bị bùng.

Tôi thuyết phục quản lý xưởng:

tôi ăn ở tại nhà máy, cùng công nhân làm việc, chạy dây chuyền, không lấy lương.

Vừa để rút ngắn tiến độ, vừa để họ yên tâm là chúng tôi không bỏ trốn.

Tối đến, Vương Minh Tuấn đến thăm tôi, hỏi:

“Em có mệt không? Cơm ở xưởng có ổn không?”

Tôi cười toe:

“Tốt lắm! Ngày nào cũng có thịt!”

Một câu đó khiến mắt anh ta đỏ hoe.

Anh cúi đầu thật lâu, không để tôi nhìn thấy nước mắt đang tuôn.

Anh xoa đầu tôi:

“Ngốc ạ, có thịt ăn mà vui vậy sao?”

“Anh mang cho em món ngon này.”

Từ trong túi, anh ta lôi ra hai gói mì cay, dúi vào tay tôi:

“Cho đỡ thèm.”

Khi đó, anh ta nghèo đến mức hai gói mì cay là tất cả tấm lòng.

Mà tôi cũng dễ dỗ.

Không cần siêu xe hay túi hiệu, chỉ một câu nói dịu dàng là đủ để tôi liều chết vì anh ta.

Mãi đến một năm sau, việc làm ăn mới khá lên, khi nhận được thanh toán từ lô hàng đầu tiên, trong tay mới bắt đầu có dư.

“Anh nói xem tôi có ngu không?

Khi đó tôi còn hăm hở lên kế hoạch cho tương lai của chúng tôi, mà không biết — trong lòng anh ta, tôi đã bị loại ra từ lúc nào rồi.”

Lúc đầu tôi kể vẫn còn giữ chút giọng điệu hài kịch, nhưng càng nói, ký ức năm xưa hiện về rõ rệt, cuối cùng tôi gục đầu xuống bàn, khóc không thở nổi.

Tổng giám đốc Triệu đứng bên lúng túng:

“Được rồi! Tôi thanh toán!

Chị mà khóc kiểu này, người ta lại tưởng tôi làm gì chị mất!”

Tôi lập tức nín ngay:

“Tổng Triệu, anh đúng là người tốt!”

11

Việc Tổng Triệu chịu thanh toán món nợ kéo dài hai năm, nghĩa là tôi có thêm một quân bài để đặt lên bàn ly hôn với Vương Minh Tuấn.

Cuối cùng tảng đá trong lòng cũng rơi xuống, từng bước đi đều trở nên nhẹ bẫng.

Vừa mở cửa nhà ra, đã nghe trong phòng ngủ vọng ra tiếng động lạo xạo.

Giọng Trần Manh lười biếng như con mèo:

“Anh à, công ty đang đồn rằng chính em phá nát gia đình anh.

Nhưng rõ ràng là anh cứ dính lấy em, cuối cùng tiếng xấu em phải gánh hết.

Vậy anh định bù đắp cho em kiểu gì đây?”

Vương Minh Tuấn cười gian:

“Em sắp ‘vắt’ anh khô luôn rồi, bù vậy vẫn chưa đủ sao?”

Không biết tay anh ta đang làm gì, chỉ nghe thấy Trần Manh bật ra vài tiếng rên rỉ.

Cơn giận ập lên tận đỉnh đầu.

Trong trạng thái phẫn nộ tuyệt đối, cơ thể hoàn toàn không chờ chỉ thị từ não bộ.

Tôi đi vào nhà vệ sinh, mở vòi, hứng một chậu nước lạnh đầy.

Vương Minh Tuấn lúc này mới nghe thấy động tĩnh bên ngoài.

Anh ta trong trạng thái quần áo xộc xệch, lao từ phòng ngủ ra.

Ngay lúc chạm mặt, tôi hất cả chậu nước lạnh vào người trần trụi nửa trên của anh ta.

Trần Manh lập tức xông lên như gà mẹ bảo vệ con, chắn trước người Vương Minh Tuấn.

Hành động đó làm Vương Minh Tuấn cảm động đến rối rít:

“Manh Manh, em về trước đi.”

Đến nước này rồi, vẫn còn đóng vai yêu đương che chở cho nhau.

Trần Manh cắn răng, liều mình:

“Lâm Tình Tình, chị điên rồi hả? Có giận gì thì trút lên tôi này!

Làm khó Tổng Vương làm gì?”

“Dù sao chị cũng thấy hết rồi, tôi không giấu nữa.

Hôn nhân không có tình yêu chẳng khác gì nắm cát, giữ không nổi đâu.

Chị buông tay đi!”

Tôi bật cười khẩy, rồi trong chớp mắt tóm lấy tóc cô ta, lôi cả đầu cô lên và tát một loạt liên hoàn hơn chục cái.

“Mày nghĩ tao không đánh mày chắc?

Hôn nhân của tao thế nào, còn lâu mới đến lượt con giáp thứ 13 lên tiếng!”

“Vương Minh Tuấn đánh giá mày đúng thật đấy —

một con rác rưởi chỉ biết giở trò miệng lưỡi, chẳng có bản lĩnh gì!”

“Mày tưởng là tại tao không chịu ly hôn sao?”

Tát xong, mắng xong, tôi cũng mỏi tay.

Kéo ghế ngồi xuống, chỉ về phía Vương Minh Tuấn:

“Đi hỏi anh ‘chồng yêu’ của mày xem, ai mới là người không chịu ly hôn?”

“Mày có từng nghĩ, vì sao khi sự việc bị phanh phui, Vương Minh Tuấn lập tức đuổi việc mày?”

“Để tao đoán nhé — Anh ta bảo công ty do tao điều hành, anh ta khó xử, nên nhân tiện để mày nghỉ ngơi một thời gian, chờ xử lý xong chuyện ly hôn, rồi chọn ngày đẹp cưới mày về làm bà cả, mày sẽ có cuộc sống đầy đủ, chỉ cần ở phía sau làm cô công chúa bé nhỏ?”

Ánh mắt Trần Manh từ ngỡ ngàng chuyển thành tức giận —

chứng tỏ tôi đoán trúng hết.

Má cô ta sưng vù, nói chuyện cũng rách mép, gào lên với Vương Minh Tuấn:

“Tất cả mấy lời đó là hai vợ chồng anh bàn trước hết rồi phải không?!”

Tôi đứng dậy, chọc ngón tay vào vai cô ta:

“Anh ta là giám đốc mà ngay cả việc nuôi một cô lễ tân rảnh rỗi cũng không lo nổi,

mày nghĩ là anh ta không bảo vệ nổi mày, hay căn bản chưa từng có ý định bảo vệ mày?”

“Còn trẻ thì đừng ham những cái bánh vẽ của đàn ông.

Cẩn thận nghẹn chết lúc nào không biết!”

Lúc này, Vương Minh Tuấn mới mở miệng:

“Lâm Tình Tình, thật ra anh không muốn mọi chuyện đến nước này.

Nhưng em cứ dồn ép anh, buộc anh phải cho em một lời giải thích.

Hôm nay anh nói luôn:

Nếu thật sự ly hôn, anh sẽ đấu tới cùng.

Đến lúc đó, đừng trách anh không nể tình!”

12

Tôi nghe mà phì cười vì tức.

“Là tôi ép anh đi ngoại tình với Trần Manh à?”

“Anh miệng thì nói sẽ để cô ta biến khỏi thế giới của chúng ta, trước mặt tôi thì thề sống thề chết sẽ không bao giờ tái phạm, vậy mà quay lưng cái đã dẫn người ta về tận nhà.”

“Trong chính ngôi nhà của tôi, trên chiếc giường của tôi, hai người vui vẻ thế nào? Có đủ sung sướng không?”

“Anh bảo sẽ đấu với tôi tới cùng? Vậy anh lấy gì mà đấu? Tất cả các khoản thanh toán chưa kết trong công ty đều đã vào tài khoản cá nhân của tôi, kể cả món nợ cũ của Tổng Triệu cũng đã được tôi đòi về. Bên xưởng sản xuất chắc giờ anh đang phải xoay tiền mặt để trả đơn, anh có gì mà dám nói chuyện đấu?”

Vương Minh Tuấn đổ người xuống ghế sofa, mặt mày xám ngoét:

“Em tính toán anh đến mức này cơ à?”

“Anh vừa mới mạnh miệng đe dọa tôi vì nghĩ tôi ly hôn chẳng thể lấy được gì, đúng không? Nhưng Vương tổng à, đừng quên, từ xưa đến nay, đàn ông sa cơ vì mỹ nhân là chuyện chẳng lạ gì.”

“Lúc anh còn đang chìm trong những ngày vui vẻ với Trần Manh, tôi đã lên sẵn cả kế hoạch rồi.”

“Ngẫm lại xem, nếu tình thế đảo ngược, tài chính nằm trong tay anh, dù anh là người sai, anh có vì mười mấy năm tình nghĩa mà nương tay cho tôi không?”

Tôi thu dọn vài món đồ cá nhân, không nói thêm gì nữa, quay lưng rời đi.

Hai tháng sau, tôi mua một căn hộ nhỏ bên ngoài, ổn định chỗ ở.

Tổng Triệu giới thiệu cho tôi một luật sư ly hôn rất có tiếng trong ngành, họ Lâm. Tôi giao toàn bộ hồ sơ vụ kiện cho anh ta xử lý.

Luật sư Lâm hỏi:

“Chị muốn yêu cầu gì?”

“Công ty tôi không cần, nhưng anh ta phải trả phần cổ phần của tôi bằng tiền mặt.”

“Nhà thì nhất định phải lấy. Tôi không rộng lượng đến mức đi trồng cây cho người khác hưởng bóng. Căn đó thị trường định giá 12 triệu, bán lấy tiền mặt chẳng phải tốt hơn sao?”

Luật sư Lâm tán thưởng:

“Chị tỉnh táo hơn nhiều phụ nữ khác. Biết nắm tiền trong tay mình. Khi ra tòa phân chia tài sản, từ tay mình chia ra thì chủ động hơn rất nhiều. Nếu để chồng cũ nắm hết, kể cả anh ta là bên có lỗi, tòa có muốn xử nghiêng về chị, thì cũng khó mà cưỡng chế thi hành, phải tốn không ít công sức.”

Ba tháng sau, tôi cầm được giấy chứng nhận ly hôn.

Đồng thời, căn nhà và phần lớn tài sản đều thuộc về tôi.

Vương Minh Tuấn phải bán cả xe để xoay vốn trả xưởng sản xuất.

Chưa dừng ở đó, sau ly hôn, tôi cùng chị Lý kéo cả đội sales cốt cán đi hết. Tôi đứng ra làm người bảo lãnh, đưa họ về đầu quân cho công ty đối thủ.

Công ty của Vương Minh Tuấn sụp thành một vỏ rỗng đầy nợ nần.

Không biết giờ đây anh ta còn can đảm làm lại từ đầu như năm xưa nữa không?

Nhìn công ty mình gây dựng từ số không, chỉ trong nửa năm tan hoang, nói không đau thì là giả.

13

Trải qua một trận chiến dài, tôi thấy mệt rã rời. Cảm giác như vừa trải qua một giấc mơ rất dài — những người mình từng quý, từng tin, từng nắm tay, đều đã lần lượt rời đi.

Ngày xưa, có chàng trai lông mày sắc nét nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng che chắn:

“Đừng sợ, có anh ở đây.”

Giờ sau lưng tôi không còn ai cả, nhưng chính vì thế, tôi càng trở nên không thể bị khuất phục.

Nghỉ ngơi xong, tôi ứng tuyển làm Giám đốc tài chính ở một công ty có tiếng trong ngành. Với kinh nghiệm của mình, mọi thứ diễn ra suôn sẻ.

Ngày đi làm đầu tiên, nhận được cuộc gọi từ Tổng Triệu:

“Chị Tình, nói chị nghe chuyện này kỳ lắm.”

“Chuyện gì?”

“Cô lễ tân cũ bên chị – à không, cái cô em ba năm xưa ấy, gần đây cứ liên tục nhắn tin tán tỉnh tôi. Có hôm nửa đêm còn gửi ảnh hở lưng!”

Tôi cười khẩy:

“Thế anh có hứng thú không?”

Tổng Triệu hét lên:

“Chị đừng đùa! Tôi suýt nữa chết khiếp. Nếu bạn gái tôi biết thì tôi tiêu đời! Tôi lập tức block luôn rồi!”

“Không phải cô ta từng si mê Vương tổng nhà chị sao? Giờ sao, chia tay rồi à?”

Em đính chính:

“Vương tổng gì chứ? Phải gọi là chồng cũ.”

Thật ra cũng không có gì lạ.

Ngày xưa Trần Manh châm chọc tôi rằng không có tình yêu thì hôn nhân chỉ là nắm cát, nắm không nổi. Nhưng cô ta quên mất, tình yêu không có vật chất mới là thứ dễ tan hơn cả — không cần gió, đi vài bước là rơi rụng hết.

Vương Minh Tuấn giờ còn chẳng lo được thân, lấy đâu ra tiền mà nuôi cô ta?

Lần cuối tôi gặp lại Vương Minh Tuấn, là khi tôi làm giám đốc tài chính, cùng người phụ trách tới tiếp nhận mua lại công ty anh ta.

Anh ta ngồi trong văn phòng trống rỗng, trông tiều tụy thấy rõ.

Không biết bao lâu chưa tắm, vừa bước vào đã thấy mùi dầu mỡ.

Người phụ trách chắc biết giữa bọn tôi có chuyện, dẫn người đi kiểm kê, để lại hai người bọn tôi trong phòng, không nói lời nào.

14

Vương Minh Tuấn lấy một cái ly cũ ra, lau bằng giấy, pha cho tôi ly trà. Động tác lúng túng.

“Trước đây em thích nhất là trà trần bì bạch, từ ngày em đi, anh chưa từng uống lại.”

“Anh không nghĩ rằng lần tái ngộ của chúng ta lại thành ra thế này. Dạo này anh cứ nghĩ mãi — rõ ràng trong đầu anh toàn là em, rõ ràng hai đứa mình cùng nhau vượt qua quãng thời gian khốn khó nhất. Vậy mà cuối cùng, sao anh lại đánh mất em?”

Anh ta cúi gục xuống bàn, ôm đầu hối hận, ngẩng lên thì mắt đỏ hoe.

Tôi nghịch con mèo chiêu tài trên bàn:

“Đường dài mới biết lòng người. Yêu đến cuối cùng, phải có lương tâm mới giữ nổi.”

“Anh nói đúng, tôi từng là người rất quan trọng trong lòng anh. Nhưng đối mặt với cám dỗ, anh không giữ được mình. Vậy thì suy cho cùng, là anh không đủ yêu.”

Một lúc sau, tôi hỏi:

“Giờ anh tính sao?”

Anh vò đầu:

“Công ty mất rồi, cũng không còn gì bận rộn nữa. Vẫn phải sống chứ. Anh đăng ký làm tài xế chạy xe mấy hôm kiếm cơm qua ngày. Một mình, chẳng lẽ để bản thân chết đói?”

Anh lấy từ ngăn kéo ra một túi mì cay:

“Xem như món quà cuối cùng anh tặng em.”

Cảnh còn người mất.

Cô gái từng được dỗ dành bằng một gói mì cay, đã chết trong dòng chảy của thời gian.

Tôi cầm lấy, rồi tiện tay ném vào thùng rác.

“Vương tổng, bàn chuyện sổ sách đi.”

Sau này, trong một buổi tiệc công ty, khi đi ngang hành lang tối trong quán karaoke, một hàng cô gái phục vụ ăn mặc hở hang đi ngang qua.

Dẫn đầu là một gương mặt quen quen.

Cô ta vừa ngẩng lên đã bắt gặp ánh mắt tôi, liền hốt hoảng quay mặt đi.

Tôi nhếch mép cười khẩy:

“Trần Manh, lâu rồi không gặp ha.”

Cô ta gần như muốn chui xuống đất trốn:

“Chị… chị nhận nhầm người rồi.”

Đồng nghiệp hỏi:

“Chị quen à?”

Em bình thản đáp:

“Trông giống một người cũ. Tiếc là đi sai một bước, chứ không thì cũng có tương lai sáng sủa rồi.”

Quay lại phòng, mọi người hò reo bắt tôi hát.

Tôi chọn một bài: “Chào em ngày mai”.

Núi sông nào rồi cũng có ngày gặp lại,

Gió mưa nào cũng có lúc lặng yên.

Nỗi đau rồi cũng sẽ hóa bình yên,

Mọi chuyện rồi cũng sẽ như ý.

Bài hát ấy, tôi dành để tiễn biệt một quá khứ bầm dập, và chào đón một tương lai rực rỡ nhất của chính mình.

[ TOÀN VĂN HOÀN ]




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.