Yêu Đến Cuối Cùng, Tất Cả Dựa Vào Lương Tâm

Chương 3



7

Xong xuôi mọi việc, tôi mang đĩa bánh quế hoa lạnh ngắt vào phòng, vừa ăn vừa nhấp từng ngụm latte đá.

Từng đọc đâu đó, người ta nói:

Cảm giác bị phản bội giống như uống một ly nước đá thật lớn, sau đó ôm bụng chờ nó hóa thành nước mắt nóng hổi.

Thật không sai.

Uống xong ly latte, bụng tôi đau quặn lên, nước mắt cũng theo đó trào ra.

Vương Minh Tuấn trở về lúc nửa đêm, khi tôi đã đau đến quằn quại trên giường.

Anh lái xe như điên, lao thẳng đến bệnh viện.

Truyền nước xong, trời đã hửng sáng.

Tôi ngủ mê man một giấc dài, đến khi mở mắt, đã thấy anh ngồi cạnh đầu giường, không rời mắt.

Tóc tai rối bời, tay áo sơ mi còn vấy dầu từ bữa tối hôm qua.

Ánh mắt anh ta vừa mệt mỏi, vừa dịu dàng đến giả tạo:

“Vợ ơi, em tỉnh rồi à? Em muốn ăn gì không, anh đi mua.

Bác sĩ nói hôm qua em để bụng đói lâu quá, cộng thêm cà phê đá và caffeine khiến tim đập loạn…

Em làm anh sợ chết khiếp!”

Tôi mấp máy đôi môi khô khốc, hỏi điều mà lòng tôi vẫn thắc mắc:

“Tại sao anh lại về nhà?”

Ngày đặc biệt như vậy, chẳng phải anh nên qua đêm bên Trần Manh sao?

Hay là làm xong việc rồi, bỗng thấy cắn rứt, nhớ ra ở nhà còn có một người vợ?

Anh bật cười khẽ:

“Không về nhà mình thì anh còn về đâu?”

“Thế còn Trần Manh thì sao?”

Anh như bị giẫm trúng đuôi, giọng bỗng dưng lớn hẳn:

“Em nhắc cô ta làm gì? Hôm qua anh đâu có ở với cô ta!”

Tôi không nói, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt anh ta, cố tìm một chút áy náy.

Tiếc thay, chẳng có.

Ngược lại, anh ta trấn an tôi như đang dỗ trẻ:

“Thế nên… em muốn ly hôn là vì Trần Manh sao?

Là do em thấy khó chịu khi anh với cô ta qua lại?”

“Thôi được, anh thừa nhận — giữa anh với cô ta có vài món quà cáp qua lại.

Nhưng chỉ vậy thôi. Em từng nói cô ta giỏi giao tiếp còn gì.

Lần thương lượng với Tổng giám đốc Từ, anh đã đưa cô ta đi.”

“Cô ta khiến Tổng giám đốc Từ vui vẻ suốt bữa tiệc, hợp đồng đó mang về hơn hai triệu doanh thu cho công ty.”

“Anh có lý do để ‘đáp lễ’ mà.”

“Vợ ơi, đừng nghĩ linh tinh nữa. Anh không ký đơn ly hôn đâu.

Muốn phạt anh thì đánh, thì mắng cũng được, nhưng đừng dày vò bản thân mình nữa.”

Tôi xoay người lại, lạnh lùng nói:

“Vậy ra, anh chỉ vội vã quay về, vì nhận được đơn ly hôn tôi gửi đến?”

8

Anh ta mặt không biến sắc, kiên quyết phủ nhận:

“Không phải vì cái đó. Anh lo cho sức khỏe của em.”

Trong phòng im phăng phắc, tiếng ve ngoài cửa sổ cứ rền rĩ không ngớt, nghe đến phát bực.

Rất lâu sau, tôi mới lên tiếng:

“Anh còn nhớ sau đám tang của ba em, anh từng hứa với mẹ em điều gì không?”

Năm thứ bảy bên nhau, ba tôi qua đời vì bạo bệnh.

Một phần tài sản của ông không được sắp xếp ổn thỏa, dẫn đến tranh chấp từ họ hàng bên nội.

Vương Minh Tuấn khi đó đứng ra thu xếp mọi việc, bận rộn chạy đôn chạy đáo trong tang lễ.

Nhìn bóng lưng mệt mỏi của anh, nỗi hoang mang bấp bênh trong lòng tôi bỗng lặng xuống.

Mẹ tôi nước mắt lưng tròng dặn tôi:

“Không trải qua biến cố, rất khó nhìn thấu nhân phẩm một con người.”

“Minh Tuấn là người con gái có thể dựa vào cả đời. Mẹ có vài lời dặn con:

Sau này lấy chồng rồi, có gì cũng phải bình tĩnh trao đổi, đừng giận dỗi bốc đồng.”

“Lùi một bước biển rộng trời cao. Sống với nhau, nhiều lúc phải mắt nhắm mắt mở mà cho qua.”

Vương Minh Tuấn nghe được cuộc trò chuyện đó từ bên ngoài, anh đẩy cửa bước vào, mang theo luồng gió lạnh, thành khẩn hứa:

“Dì yên tâm, ở bên con — cô ấy không cần phải lùi bước.

Con lùi. Chỉ cần cô ấy dám bước về phía con là đủ.”

Câu cuối cùng, giọng anh lạc đi:

“Tình Tình không còn cha làm chỗ dựa như người khác, giờ cô ấy chỉ còn mỗi con…”

Khi đó, ánh mắt anh như chứa cả ngân hà, khiến trái tim tôi mềm nhũn.

“Anh từng nói sẽ mãi lùi một bước.

Vậy giờ tôi đòi ly hôn, anh cũng lùi chứ?”

Anh thẳng người, tựa lưng vào ghế, kéo giãn khoảng cách giữa hai đứa, giọng trầm và xa xăm:

“Nhưng mẹ em cũng từng nói, có những chuyện nên mắt nhắm mắt mở mà sống tiếp.”

“Anh sẽ không ly hôn. Anh sẽ sa thải Trần Manh.

Cô ta đã làm xáo trộn cuộc sống của chúng ta — là lỗi của cô ta.”

9

Vương Minh Tuấn bắt đầu trở nên siêng năng lạ thường.

Ngày đầu tiên, anh nấu canh xương đem tới:

“Ăn gì bổ nấy. Mấy vết thương vặt dễ lành, nhưng tổn thương gân cốt thì không dễ.”

Ngày thứ hai, anh mang một hộp cơm đủ món:

“Anh có hỏi người quen rồi — cơm gạo lứt có chỉ số GI thấp, ăn kèm thịt bò và rau xanh, vừa đầy đủ dinh dưỡng lại không bị tăng cân.”

Tôi liếc ngang, cười nhạt:

“Người quen đó là Trần Manh à?”

Anh cụp mắt xuống, giọng hơi chùng lại:

“Em có thể đừng nhắc tới cô ta nữa được không?”

Tin tôi nhập viện nhanh chóng lan khắp công ty.

Hết người này đến người khác tới thăm, ai đến cũng đều thấy Vương Minh Tuấn ngồi lặng lẽ cạnh giường bệnh, cắt trái cây, vắt khăn lau mặt cho tôi.

Tốc độ truyền dịch chậm hay nhanh, anh đều đích thân gọi y tá đến kiểm tra.

Tôi không từ chối sự chăm sóc của anh —

thuê hộ lý vốn rất tốn tiền, nếu có người lo giúp thì còn gì bằng.

Thế nên trong mắt người ngoài, chúng tôi vẫn là cặp vợ chồng tình cảm gắn bó.

Chị Lý còn xuýt xoa:

“Tổng giám đốc Vương với chị Tình đúng là tình cảm quá!

Người ta nói không sai, người thật sự quan tâm bạn, chỉ cần nghe bạn ho một tiếng cũng nghĩ bạn bị bệnh.”

“Như ông nhà tôi ấy, chắc tôi có treo cổ, ông ta cũng nghĩ tôi đang đu dây tập thể dục thôi!”

Lời đùa duyên dáng của chị khiến không khí bệnh phòng bớt nặng nề.

Lúc Vương Minh Tuấn ra ngoài lấy nước, tôi hỏi chị:

“Chị Lý, chị làm ở công ty mình bao lâu rồi?”

Chị nghĩ một lát:

“Chắc cũng ba năm rồi, tính ra là nhân viên kỳ cựu đó.”

Tôi thản nhiên nói như đang bàn chuyện thời tiết:

“Vương Minh Tuấn ngoại tình rồi.”

Miệng chị Lý lập tức há hốc thành hình chữ O.

Vương Minh Tuấn vừa quay lại phòng, tôi ra hiệu bảo chị đừng nói gì thêm.

Chẳng mấy chốc, chuyện anh ta ngoại tình lan truyền khắp công ty, nóng bỏng từng group chat nội bộ.

Chiều ngày thứ ba, anh buộc phải rời bệnh viện để xử lý khủng hoảng truyền thông, dẹp yên dư luận.

Tôi tháo kim truyền, tự làm thủ tục xuất viện.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.