Ta và Thái tử đã có hôn ước, ngày đầu hồi kinh liền gặp được đệ nhất công tử kinh thành – Tạ Vân Tú. Hắn mày kiếm mắt sáng, nụ cười phóng túng tự đắc: “Quận chúa lâu ngày trấn giữ biên ải, e là chưa từng thấy qua giang hồ chân chính.” “Ta dẫn nàng đi mở mang kiến thức, được chăng?” Hắn đưa ta cưỡi ngựa nơi đê bãi, luận kiếm chốn giang hồ, du thuyền ngắm trăng, chẳng chút kiêng dè mà vừa dỗ vừa mê hoặc: “Nàng lui hôn đi, theo ta tiêu dao giang hồ, được không?” Thì ra đây mới là mục đích thực sự khi hắn tiếp cận ta — ép ta lui hôn, dọn đường cho bạch nguyệt quang của hắn. Ta mỉm cười, vỗ nhẹ lên mặt hắn: “Thái tử có thể cho ta hậu vị, ngươi cho ta được thứ gì?” “Đa tạ ngươi đã bầu bạn cùng ta đoạn thời gian này.” “Tương lai ta nhập cung, sẽ nhớ đến ngươi.”
Bình luận